Hồ Xuân Hương (1772–1822) là nữ thi sĩ Việt Nam thời Lê trung hưng – Nguyễn sơ, được mệnh danh “Bà chúa thơ Nôm

Theo tư liệu truyền thống, Hồ Xuân Hương là con của Hồ Phi Diễn, một nhà nho ở Nghệ An. Bà là người học rộng, giao du với giới văn nhân đương thời như Nguyễn Du, Phạm Đình Hổ. Cuộc đời riêng của bà nhiều bất hạnh, hai lần (có tài liệu cho là ba lần) lấy chồng đều làm lẽ, nên trong thơ bà dày đặc cảm xúc về nỗi cô đơn, phận làm lẽ và ước vọng tự do cho phụ nữ.


