Hồ Xuân Hương – “Bà chúa thơ Nôm”
Hồ Xuân Hương là nữ thi sĩ nổi tiếng cuối thế kỷ XVIII – đầu thế kỷ XIX, có phong cách thơ Nôm độc đáo, sắc sảo và thường thể hiện sự cảm thông với số phận người phụ nữ.
Hồ Xuân Hương – Nữ sĩ tài hoa của văn học Việt Nam
Hồ Xuân Hương được cho là sinh vào khoảng cuối thế kỷ XVIII, quê gốc ở Quỳnh Lưu, Nghệ An, sau đó sống chủ yếu ở khu vực Thăng Long.
Bà là một trong những nữ sĩ nổi bật nhất của văn học Việt Nam thời trung đại. Hồ Xuân Hương có tài sử dụng tiếng Việt và đặc biệt thành công với thơ Nôm.
Thơ của bà thường sử dụng ngôn ngữ đời thường, hình ảnh dân gian, cách nói nhiều tầng nghĩa và lối châm biếm sắc sảo. Qua đó, bà thể hiện cá tính mạnh mẽ và thái độ phê phán những bất công trong xã hội phong kiến.
Một chủ đề nổi bật trong sáng tác của Hồ Xuân Hương là số phận và khát vọng của người phụ nữ. Bà thường thể hiện sự cảm thông trước những hoàn cảnh éo le, đồng thời đề cao phẩm giá và khát vọng sống của con người.
Một số tác phẩm thường được nhắc đến khi nói về Hồ Xuân Hương gồm “Bánh trôi nước”, “Tự tình”, “Đánh đu” và nhiều bài thơ Nôm khác.
Với tài năng và phong cách độc đáo, Hồ Xuân Hương được người đời sau tôn vinh bằng danh hiệu “Bà chúa thơ Nôm”.
Thời điểm qua đời của bà hiện chưa được xác định chính xác.
Hồ Xuân Hương được xem là một trong những gương mặt tiêu biểu nhất của văn học Việt Nam, đặc biệt có vị trí quan trọng trong lịch sử thơ Nôm.



