Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

HOÀ BÌNH CỦA TÔI

Ninh Bình15/05/2026Mai Thị Ngân (THCS XUÂN TRUNG)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

HOÀ BÌNH CỦA TÔI

Sáng nay, tiếng đài phát thanh vang lên những bài ca đi cùng năm tháng nhân ngày 27/7. Tôi ngồi, lặng lẽ nhìn đứa cháu ngoại đang mải miết bên bàn học, nắn nót từng dòng văn về lòng biết ơn. Nhìn dáng vẻ tập trung của nó, tôi chợt nhớ về ngày 22/05/1972 – ngày mà tôi một chàng trai 18 tuổi cũng cầm bút ký vào đơn tình nguyện nhập ngũ. Lúc đó tôi không biết rằng hai chữ “Hòa bình” mà cháu đang viết lại phải đánh đổi bằng nhiều mồ hôi và xương máu đến thế.

Chiến tranh trong ký ức của tôi là những tháng ngày hành quân không nghỉ dưới bầu trời Quảng Trị khói lửa. Tôi nhớ những cơn mưa rừng xối xả, nhớ những lần cùng đồng đội đào hầm dưới tầm đại bác. Chúng tôi khi ấy chỉ có một niềm tin duy nhất “Đất nước phải liền một dải”.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975 khi cờ đỏ sao vàng tung bay trên nóc Dinh Độc lập, tôi và những người anh em ôm nhau khóc nức nở. Nhưng với tôi, nhiệm vụ chưa từng dừng lại ở đó. Suốt những năm sau ngày giải phóng đến tận tháng 1 năm 1977, tôi vẫn ở lại đơn vị. Đó là những tháng ngày chiến đấu kiểu mới - không còn tiếng súng, nhưng chúng tôi phải đối mặt với tàn dư của bom mìn, với sự đổ nát của quê hương. Tôi nhớ những buổi sáng cùng anh em dọn dẹp đống đổ nát, trồng lại những mầm xanh trên mảnh đất từng bị bom cày xới.

Tôi vẫn ở lại đến khi đất nước thực sự “thở phào” một nhịp thở bình yên, khi những khu kinh tế mới bắt đầu hình thành, tôi mới yên tâm gác súng trở về. Gần năm năm mặc áo lính, tôi đã chứng kiến cả cái khóc khốc liệt của chiến tranh và cái nhọc nhằn quý giá nhất của những ngày đầu hòa bình.

Chiến tranh đã lùi xa, những vết thương trên da thịt tôi cũng đã sẹo theo năm tháng, nhưng ký ức về những người đồng đội chưa bao giờ phai nhạt. Với tôi, ngày 27 tháng 7 không chỉ là ngày để tưởng nhớ, mà còn là ngày để tôi tự nhắc nhở mình phải sống sao cho xứng đáng với những người đã mãi nằm lại ở tuổi đôi mươi. Tôi chỉ dặn cháu mình: “Hãy sống thật tốt vì hòa bình này được đổi bằng cả thanh xuân của một thế hệ”. Tôi tự hào vì mình đã sống, đã chiến đấu và vẫn đang giữ lửa ký ức cho mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn