Mẹ Việt Nam Anh hùng

HOÀ BÌNH ĐẸP LẮM

“Hoà bình có đẹp không?”. Chúng ta – những con người may mắn sinh ra và lớn lên trong thời bình, được tận mắt ngắm nhìn bầu trời không còn khói lửa, được tận lòng cảm nhận nhịp sống yên ả của độc lập, tự do và hạnh phúc. Nhưng để đổi lấy vẻ đẹp dịu dàng ấy là cả một hành trình dài của dân tộc đi qua bão táp chiến tranh, nơi từng tấc đất thấm đẫm máu và nước mắt. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng dư âm của nó vẫn như một nốt trầm day dứt, in sâu trong ký ức của mỗi con người. Và hơn ai hết, người thấm

An Giang14/04/2026Đoàn xã phú Tân (Đoàn xã phú Tân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

HOÀ BÌNH ĐẸP LẮM

“Hoà bình có đẹp không?”. Chúng ta – những con người may mắn sinh ra và lớn lên trong thời bình, được tận mắt ngắm nhìn bầu trời không còn khói lửa, được tận lòng cảm nhận nhịp sống yên ả của độc lập, tự do và hạnh phúc. Nhưng để đổi lấy vẻ đẹp dịu dàng ấy là cả một hành trình dài của dân tộc đi qua bão táp chiến tranh, nơi từng tấc đất thấm đẫm máu và nước mắt. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng dư âm của nó vẫn như một nốt trầm day dứt, in sâu trong ký ức của mỗi con người. Và hơn ai hết, người thấm thía rõ nhất cái giá của hoà bình, đó chính là những người me Việt Nam anh hùng. Trong đó, mẹ Nguyễn Thị Thứ đã chịu nỗi mất con , mất cháu 11 lần . Mười một lần tiễn biệt, mười một lần mất mát...

Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Thứ quê ở Quảng Nam. Mẹ tiễn con ra trận và lần lượt nhận tin dữ từ 9 người con ruột, chồng, con rể và cháu. Mẹ cùng con gái là Lê Thị Trị đã biến vườn nhà thành “pháo đài sống” , đào hầm bí mật để nuôi giấu cán bộ, du kích. Năm 1994, mẹ đuợc nhà nước trao tặng danh hiệu cao quý Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng.

Nhạc sĩ Nguyễn Hùng đã từng viết “Hết kháng chiến nếu con còn chưa về, mẹ ơi vui lên mẹ có đứa con anh hùng”. Lời hát như một lời ru xé lòng , ru mẹ qua những năm tháng chờ con không trở về. Hoà bình đến mà bàn tay mẹ vẫn vuốt ve di ảnh, như chạm vào hơi ấm cuối cùng. Mỗi nắm đất đắp mộ, mỗi tấm ảnh trên bàn thờ là một phần thân thể mẹ đã trao cho đất nước. Nhưng mẹ không hỏi vì sao, không oán trách, bởi mẹ hiểu có những mất mát làm nên độc lập hôm nay. Chín người con trai, một người con rể và một cháu ngoại, ra đi trong hình hài rắn rỏi, cương nghị. Tôi biết, không có người mẹ nào muốn xa con, nhưng giữ con lại thì mất nước , mẹ sẵn sàng hiến dâng máu thịt của mình. Lần lượt các anh ra đi và lần lượt mẹ nhận thư báo tử từ các con. Mười một liệt sĩ hi sinh nhưng không có đủ mười một ngôi mộ cho mẹ thắp hương, có những liệt sĩ vẫn chưa tìm thấy mộ. Để lại trong mẹ nỗi niềm đau đáu thương xót các con. Xót xa hơn, người con trai cả - Lê Tự Chuyển đã hi sinh vào lúc 9 giờ sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975 ngay chân cầu Rạch Chiếc ở cửa ngõ vào Sài Gòn, chỉ trước vài giờ đất nước thống nhất. Tưởng chừng anh đã có thể chạy về nhà ôm mẹ vào lòng an ủi sau những mất mát, tưởng chừng có thể ăn bữa cơm mẹ nấu sau bao tháng năm vất vả, tưởng chừng có thể xoa dịu phần nào lòng mẹ khi vẫn còn một người con trai để mẹ dựa vào. Nhưng không, vào cái ngày thiêng liêng của đất nước, vào cái ngày lẽ ra mẹ được đón con trai cả về, nhưng không thành...Mẹ nhận được giấy báo tử của người con trai cuối cùng. Hẳn giờ đây mẹ đã cạn khô nước mắt, thứ còn lại trong mẹ là nỗi đau không nguôi, nó theo mẹ , dày xé trái tim của mẹ cho đến những ngày hoà bình.

Đất nước giờ đây không còn khói đạn, nhưng sao sóng mũi mẹ vẫn cay. Mẹ xới chín bát cơm, chín đôi đũa dọn ra mâm như nỗi niềm của mẹ mong con trở về quay quần ăn cơm bên mẹ. Nhưng sao giờ chỉ có mình mẹ... Chín bát hương, chín khúc ruột tái tê mẹ đã hiến dâng cho Tổ Quốc.

“Con đi trăm núi ngàn khe

Chưa bằng muôn nỗi tái tê lòng bầm

Con đi đánh giặc mười năm

Chưa bằng khó nhọc đời bầm sáu mươi.”

Phía sau, cạnh những người con ra đi không trỏ về, là những người mẹ ở lại và hoá thành tượng đài. Tổ Quốc hôm nay là tiếng gọi của mẹ, là bước chân của con, là nén nhang mỗi sớm, là khúc ru không lời vọng suốt chiều dài lịch sử. Tiễn con đi với đủ hình hài, ngày trở về con đã hoá thành hình đất nước.

Ngày đất nước được độc lập hôm nay, không phải chỉ trả bằng máu, mà còn trả bằng nhiều đau đớn âm thầm mà người ở lại phải mang. Nhìn vào cuộc đời mẹ, ta không chỉ thấy nỗi đau, mà còn thấy vẻ đẹp rực sáng của tình yêu nước và đức hi sinh. Để rồi, mỗi chúng ta hiểu rằng hòa bình không phải là điều hiển nhiên, mà là điều cần được trân trọng và gìn giữ bằng cả trái tim. Là người được hưởng thành quả của sự hi sinh ấy, bản thân mỗi người cần biết ơn, trân trọng và cố gắng gìn giữ, phát triển đất nước. Bởi Thủ tướng Võ Nguyên Giáp đã từng nói “Nếu giới trẻ Việt Nam quên đi lịch sử, thì chính chúng ta là người phải dùng máu của mình để viết lại”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn