Bài viết

HÒA BÌNH ĐƯỢC VIẾT BẰNG TUỔI TRẺ

Trần Tấn Khanh

22/08/2026xã Hà Đông (Xã Hà Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những ngày tháng đi qua cùng năm tháng.

Có những con người rồi sẽ trở về với đất mẹ.

Nhưng có những điều dù thời gian có trôi bao lâu vẫn không thể phai mờ – đó là ký ức về một thế hệ đã gửi tuổi xuân của mình cho Tổ quốc.

Hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có.

Nó được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả tuổi trẻ của biết bao người.

Ngày ấy, khi đất nước còn chiến tranh, những chàng trai, cô gái đang ở tuổi đôi mươi đã rời mái nhà thân thuộc để lên đường.

Họ có những ước mơ rất giản dị.

Một chàng trai mong ngày trở về được xây cho mẹ một căn nhà.

Một cô gái mong được trở lại mái trường cũ.

Một người lính trẻ mong sau chiến tranh sẽ cưới người mình thương.

Những ước mơ ấy bình dị đến mức tưởng như chắc chắn sẽ trở thành hiện thực.

Nhưng chiến tranh đã khiến nhiều ước mơ phải dừng lại giữa chừng.


Ngày anh lên đường, mẹ tiễn anh ra tận đầu làng.

Mẹ không nói nhiều.

Bà chỉ đưa cho anh một chiếc khăn tay và dặn:

“Con nhớ giữ gìn sức khỏe. Khi nào đất nước hòa bình thì trở về.”

Anh cười:

“Con nhất định sẽ về.”

Anh quay đi.

Mẹ đứng nhìn theo cho đến khi bóng con khuất hẳn sau con đường.

Không ai biết rằng, lời hẹn ấy sẽ trở thành điều mẹ chờ đợi suốt cả cuộc đời.

Những ngày tháng chiến trường nối tiếp nhau.

Anh cùng đồng đội hành quân qua những cung đường gian khó.

Có những đêm dài không ngủ.

Có những ngày xa quê đến cồn cào nỗi nhớ.

Nhưng mỗi khi nghĩ đến gia đình, nghĩ đến quê hương, anh lại cùng đồng đội động viên nhau bước tiếp.

Trong một lá thư gửi về, anh viết:

“Mẹ cứ yên tâm. Con vẫn khỏe. Ở đây mọi người thương yêu nhau như anh em. Mẹ nhớ giữ sức khỏe. Con mong ngày hòa bình để được trở về.”

Mẹ đọc thư rất nhiều lần.

Bà gấp lại, đặt vào chiếc hộp gỗ và cất thật kỹ.

Bà tin con sẽ trở về.

Nhưng chiến tranh đã không cho anh cơ hội thực hiện lời hẹn ấy.

Anh hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.

Ngày nhận tin, mẹ đứng trước hiên nhà rất lâu.

Chiếc khăn tay ngày anh lên đường vẫn còn được cất trong chiếc hộp nhỏ.

Bà lấy ra, áp vào ngực.

Không ai nghe thấy mẹ nói gì.

Chỉ biết từ ngày ấy, căn nhà trở nên vắng hơn.


Nhiều năm sau.

Chiến tranh kết thúc.

Đất nước hòa bình.

Những người trở về bắt đầu xây dựng lại quê hương.

Những con đường được mở rộng.

Những ngôi trường mới được dựng lên.

Những cánh đồng lại xanh màu lúa.

Trẻ em được đến trường trong tiếng cười.

Nhưng bên cạnh niềm vui ngày hòa bình là những khoảng trống không thể lấp đầy.

Có những người mẹ mãi mãi không thấy con trở về.

Có những người vợ chờ chồng trong vô vọng.

Có những đứa trẻ lớn lên bên tấm ảnh của cha.

Và có những cái tên được khắc trên những tấm bia đá.

Họ đã để lại tuổi trẻ của mình ở đó.


Một ngày tháng Bảy, một nhóm đoàn viên trẻ đến nghĩa trang liệt sĩ.

Một bạn trẻ đứng trước một phần mộ rất lâu.

Trên bia đá là bức ảnh của một chàng trai còn rất trẻ.

Bạn hỏi:

“Anh ấy hy sinh lúc bao nhiêu tuổi?”

Người phụ trách trả lời:

“Tuổi đôi mươi.”

Bạn im lặng.

Hai chữ “tuổi đôi mươi” khiến tất cả mọi người lặng đi.

Bởi tuổi đôi mươi hôm nay là những ngày đến trường, những buổi sinh hoạt, những chuyến đi, những ước mơ và những dự định cho tương lai.

Còn tuổi đôi mươi của thế hệ ấy là những ngày lên đường.

Là những tháng năm nơi chiến trường.

Là sự lựa chọn giữa bình yên của riêng mình và bình yên của cả dân tộc.

Một bạn đoàn viên đặt bó hoa xuống trước phần mộ.

Bạn nói rất khẽ:

“Chúng cháu hôm nay được sống trong hòa bình. Chúng cháu sẽ không quên các anh.”

Gió thổi qua những hàng cây.

Khói hương bay lên giữa bầu trời.

Không ai nói thêm điều gì.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, dường như những người trẻ hôm nay đã hiểu hơn bao giờ hết giá trị của hai chữ hòa bình.


Hòa bình không chỉ được viết bằng những trang sử.

Hòa bình còn được viết bằng tuổi trẻ.

Bằng những bước chân của những người đã lên đường khi đất nước cần.

Bằng những giọt nước mắt của những người mẹ tiễn con.

Bằng những lá thư viết vội từ chiến trường.

Bằng những lời hẹn trở về còn dang dở.

Và bằng sự hy sinh của những người đã không kịp nhìn thấy ngày đất nước thanh bình.

Họ đã trao tuổi trẻ cho Tổ quốc.

Để hôm nay, chúng ta được trao lại một bầu trời bình yên.

Được sống trong những ngày không còn tiếng súng.

Được học tập, lao động, yêu thương và theo đuổi ước mơ.

Bởi vậy, mỗi khi đứng dưới lá cờ Tổ quốc, mỗi khi đi qua một nghĩa trang liệt sĩ, mỗi khi nghe lại câu chuyện về những người đã hy sinh, chúng ta hãy nhớ:

Bình yên hôm nay được xây nên từ những điều không bình yên của ngày hôm qua.

Và tuổi trẻ hôm nay không cần phải bước vào chiến tranh để chứng minh lòng yêu nước.

Chúng ta có thể yêu nước bằng việc học tập tốt, sống có trách nhiệm, biết sẻ chia, biết cống hiến và góp sức xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

Bởi những người đã hy sinh năm ấy không trao cho chúng ta một món quà để cất giữ.

Họ trao cho chúng ta một tương lai để tiếp tục viết.

Ngày hôm qua, họ đã viết hòa bình bằng tuổi trẻ.

Ngày hôm nay, đến lượt chúng ta viết tiếp câu chuyện ấy bằng chính tuổi trẻ của mình.

Hòa bình được viết bằng tuổi trẻ.

Và tuổi trẻ hôm nay phải viết tiếp bằng trách nhiệm, bằng khát vọng và bằng tình yêu quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn