Cựu chiến binh

HÒA BÌNH HÔM NAY ĐƯỢC ĐÁNH ĐỔI THẾ NÀO

Hòa bình không tự nhiên mà có. Qua câu chuyện đời lính của cựu chiến binh Đỗ Xuân Tịch, giá trị của hòa bình hôm nay hiện lên rõ nét – đó là thành quả được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của cả một thế hệ.

Hưng Yên22/01/2026Nguyễn Trọng Bằng (Trường tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ yên bình ở xã Nam Trạch, mỗi buổi sáng trôi qua nhẹ nhàng với cựu chiến binh Đỗ Xuân Tịch. Không còn tiếng bom rơi, không còn tiếng máy bay gầm rú. Chỉ có tiếng chim hót, tiếng trẻ con nô đùa ngoài ngõ. Đối với ông, đó chính là hòa bình – điều tưởng chừng giản dị nhưng đã phải đánh đổi bằng cả một đời người.

Ông thường nói, hòa bình hôm nay không phải là món quà vô điều kiện. Nó được đánh đổi bằng tuổi trẻ của hàng triệu thanh niên, bằng mồ hôi và máu của những người lính đã ngã xuống. Bản thân ông, từ một chàng trai 25 tuổi, đã gửi trọn tuổi xuân của mình nơi chiến trường Điện Biên Phủ.

Hòa bình được đánh đổi bằng những ngày đói khát, thiếu thốn. Những bữa cơm độn muối, những đêm ngủ rừng, những chuyến đi tiếp tế trong mưa bom bão đạn. Với ông Tịch, mỗi phần cơm mang đến trận địa là một lời hứa: dù khó khăn đến đâu, cũng không để đồng đội chiến đấu trong cô độc.

Hòa bình được đánh đổi bằng những nỗi đau không thể kể hết. Đó là cảm giác bất lực khi mang đủ cơm nước nhưng không còn đủ người để ăn. Là những lần chứng kiến đồng đội hy sinh ngay trước mắt. Những ký ức ấy không bao giờ phai, trở thành vết hằn sâu trong tâm trí người lính.

Nhưng hòa bình cũng được đánh đổi bằng niềm tin. Niềm tin vào sự lãnh đạo của Đảng, vào trí tuệ của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, vào chính nghĩa của cuộc kháng chiến. Chính niềm tin ấy giúp những người lính vượt qua nỗi sợ, đứng vững trước kẻ thù mạnh hơn gấp nhiều lần.

Ngày hôm nay, khi đất nước đã độc lập, hòa bình, ông Tịch không đòi hỏi sự tri ân lớn lao. Ông chỉ mong thế hệ trẻ hiểu rằng, cuộc sống yên bình hiện tại là kết quả của sự hy sinh của bao thế hệ. Hiểu để trân trọng, để sống có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và Tổ quốc.

Hòa bình hôm nay, qua câu chuyện của ông, không phải là điều xa xỉ hay trừu tượng. Nó là bữa cơm đủ đầy, là giấc ngủ yên, là quyền được mơ ước và xây dựng tương lai. Và để giữ gìn hòa bình ấy, không cần phải cầm súng như ông ngày xưa, mà cần giữ gìn những giá trị tốt đẹp: đoàn kết, nhân ái, trách nhiệm và lòng yêu nước.

Khi chiều buông xuống, ông Tịch lại ngồi trước hiên nhà, lặng lẽ nhìn dòng người qua lại. Trên khuôn mặt già nua ấy, không có vẻ tự hào ồn ào, chỉ có sự bình thản. Bởi ông biết, những gì mình và đồng đội đã hy sinh, đã được đền đáp bằng một đất nước hòa bình – điều quý giá nhất mà lịch sử có thể trao cho con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
HÒA BÌNH HÔM NAY ĐƯỢC ĐÁNH ĐỔI THẾ NÀO | Câu chuyện thời hoa lửa