HÒA BÌNH HÔM NAY, TRÁCH NHIỆM NGÀY MAI
Có những con người dù đã đi xa nhưng câu chuyện về họ vẫn sống mãi trong ký ức của nhiều thế hệ. Với tôi, liệt sĩ, bác sĩ Đặng Thùy Trâm là một con người như thế. Qua những trang Nhật ký Đặng Thùy Trâm, tôi không chỉ biết thêm về một nữ bác sĩ nơi chiến trường mà còn cảm nhận sâu sắc vẻ đẹp của một tuổi trẻ sống có lý tưởng và trách nhiệm với Tổ quốc.
Nhật ký Đặng Thùy Trâm là những trang viết được chị ghi lại trong những năm tháng công tác tại chiến trường Quảng Ngãi, từ năm 1968 đến năm 1970. Cuốn nhật ký không chỉ ghi lại công việc của một nữ bác sĩ giữa chiến tranh mà còn chứa đựng những suy nghĩ, tình cảm rất chân thật của một người con gái trẻ: nỗi nhớ gia đình, tình yêu thương dành cho đồng đội và bệnh nhân, những mất mát, day dứt cùng niềm tin và lý tưởng mà chị theo đuổi. Qua từng trang viết, tôi cảm nhận được một Đặng Thùy Trâm rất đời thường nhưng cũng vô cùng kiên cường, luôn cố gắng vượt qua khó khăn để hoàn thành nhiệm vụ. Chính sự chân thật và giàu cảm xúc ấy đã giúp những năm tháng chiến tranh hiện lên gần gũi hơn với thế hệ hôm nay.
Điều khiến tôi xúc động nhất là chị cũng từng là một người trẻ như chúng tôi hôm nay. Chị có gia đình để yêu thương, có những ước mơ và một tương lai phía trước. Thế nhưng, chị đã lựa chọn đến chiến trường Quảng Ngãi, nơi chiến tranh diễn ra khốc liệt, để làm nhiệm vụ của một người thầy thuốc. Ở đó, chị chăm sóc thương binh, đồng đội và những người dân bị ảnh hưởng bởi chiến tranh. Qua những trang nhật ký, tôi cảm nhận được ở chị một trái tim giàu yêu thương, một tinh thần kiên cường và niềm tin sâu sắc vào điều mình đã lựa chọn.
Chị đã hy sinh ngày 22/6/1970, khi chưa đầy 28 tuổi. Hai mươi tám tuổi – độ tuổi mà nhiều người trẻ hôm nay vẫn đang học tập, theo đuổi ước mơ và bắt đầu hành trình của riêng mình. Còn chị đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường. Nghĩ về điều đó, tôi không khỏi tự hỏi: Nếu đặt mình vào hoàn cảnh của chị, liệu tôi có đủ can đảm để lựa chọn như chị?
Chúng tôi may mắn được sinh ra trong thời bình, được đến trường, được sống bên gia đình và tự do theo đuổi ước mơ. Nhưng chính vì thế, chúng tôi càng phải hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải điều tự nhiên mà có. Đằng sau cuộc sống bình yên là tuổi trẻ, mồ hôi và sự hy sinh của biết bao thế hệ cha anh.
Là một sinh viên, tôi hiểu rằng mình không thể làm những điều lớn lao như thế hệ đi trước, nhưng có thể tiếp nối bằng những việc phù hợp với mình: học tập nghiêm túc, rèn luyện bản thân, sống có trách nhiệm, biết yêu thương và chia sẻ, đồng thời chủ động tìm hiểu và gìn giữ những giá trị lịch sử của dân tộc. Những câu chuyện về thế hệ đi trước chỉ thực sự có ý nghĩa khi được thế hệ hôm nay tiếp nhận và truyền lại. Đây cũng là tinh thần “gìn giữ một ký ức – tiếp nối một thế hệ” mà câu chuyện thời hoa lửa hướng đến.
Đặng Thùy Trâm đã sống một tuổi trẻ không dài nhưng đầy ý nghĩa. Chị để lại cho thế hệ sau không chỉ những trang nhật ký mà còn là bài học về lòng yêu nước, tình yêu con người và trách nhiệm với quê hương.
Hòa bình hôm nay là thành quả của quá khứ. Trách nhiệm ngày mai thuộc về tuổi trẻ hôm nay. Và với tôi, cách đẹp nhất để tri ân những người đã hy sinh là sống thật tốt, học tập thật nghiêm túc và cố gắng trở thành một người có ích cho gia đình, quê hương và đất nước.



