HÒA BÌNH HÔM NAY – TRI ÂN MẸ SUỐT, NGƯỜI MẸ ANH HÙNG CỦA DÒNG SÔNG NHẬT LỆ
Mỗi buổi sáng đến trường, nhìn những gương mặt học sinh hồn nhiên vui đùa trong sân trường, nghe tiếng đọc bài trong trẻo vang lên từ các lớp học, tôi lại cảm nhận sâu sắc giá trị của cuộc sống hòa bình hôm nay. Là một giáo viên tiểu học, tôi hiểu rằng những điều bình dị ấy không phải tự nhiên mà có. Đằng sau cuộc sống yên bình của dân tộc là biết bao hy sinh, mất mát của các thế hệ đi trước.
Lịch sử dân tộc Việt Nam là bản anh hùng ca được viết bằng máu, nước mắt và lòng yêu nước. Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, biết bao người con ưu tú đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Trong số đó, có những người mẹ bình dị nhưng đã trở thành biểu tượng bất tử của lòng yêu nước và đức hy sinh cao cả. Một trong những người mẹ mà tôi vô cùng kính phục là Mẹ Suốt – người mẹ anh hùng của dòng sông Nhật Lệ.
Mỗi lần đọc những câu thơ của nhà thơ Tố Hữu:
"Gan chi gan rứa mẹ nờ?
Mẹ rằng cứu nước mình chờ chi ai"
lòng tôi lại dâng lên niềm xúc động sâu sắc. Hình ảnh người mẹ già chèo đò giữa bom đạn chiến tranh đã trở thành biểu tượng đẹp về tinh thần bất khuất của người phụ nữ Việt Nam.
Mẹ Suốt tên thật là Nguyễn Thị Suốt, sinh ra và lớn lên tại Quảng Bình – vùng đất được mệnh danh là "tuyến lửa" trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Khi chiến tranh diễn ra ác liệt, sông Nhật Lệ trở thành tuyến giao thông quan trọng phục vụ cho việc vận chuyển bộ đội, lương thực và vũ khí ra tiền tuyến.
Bom đạn của kẻ thù liên tục trút xuống. Những chiếc máy bay gầm rú trên bầu trời ngày đêm. Mỗi chuyến đò qua sông đều phải đối mặt với hiểm nguy cận kề. Chỉ một quả bom rơi xuống cũng có thể cướp đi mạng sống của người chèo đò và những người trên thuyền.
Thế nhưng giữa khói lửa chiến tranh ấy, có một người mẹ đã không quản tuổi cao, sức yếu, ngày đêm chèo đò đưa bộ đội qua sông.
Khi ấy Mẹ Suốt đã ngoài sáu mươi tuổi.
Ở cái tuổi đáng lẽ được nghỉ ngơi bên con cháu, mẹ vẫn miệt mài với từng chuyến đò phục vụ kháng chiến.
Có những ngày bom nổ liên tiếp.
Có những đêm mưa gió dữ dội.
Có những lúc máy bay địch quần thảo trên đầu.
Nhưng mẹ vẫn kiên cường bám bến.
Mỗi lần nhìn thấy bộ đội cần qua sông, mẹ lại chèo đò đưa các anh sang bờ bên kia.
Đối với mẹ, đó không chỉ là công việc thường ngày mà còn là trách nhiệm đối với quê hương, đất nước.
Điều khiến tôi xúc động nhất là sự giản dị trong suy nghĩ của mẹ.
Mẹ không nghĩ mình là anh hùng.
Mẹ không nghĩ mình đang làm điều gì lớn lao.
Mẹ chỉ đơn giản cho rằng khi đất nước cần thì mình phải góp sức.
Chính sự bình dị ấy lại làm nên vẻ đẹp cao quý của một người mẹ Việt Nam.
Tôi tưởng tượng hình ảnh người mẹ với mái tóc bạc phơ, đôi bàn tay chai sần vì năm tháng lao động, vẫn kiên cường nắm chắc mái chèo giữa tiếng bom rơi đạn nổ. Mỗi chuyến đò của mẹ là một lần đối mặt với hiểm nguy. Nhưng nỗi sợ hãi dường như không thể khuất phục được lòng yêu nước trong trái tim người mẹ ấy.
Trong chiến tranh, không phải ai cũng cầm súng chiến đấu ngoài mặt trận.
Có những người lặng lẽ đóng góp bằng những việc làm bình dị.
Có những người mẹ âm thầm hy sinh tuổi già của mình vì độc lập dân tộc.
Mẹ Suốt là một trong những con người như thế.
Năm 1968, trong một trận bom ác liệt của địch, Mẹ Suốt đã anh dũng hy sinh.
Sự ra đi của mẹ để lại niềm tiếc thương vô hạn trong lòng nhân dân Quảng Bình và cả nước.
Tuy mẹ không còn nữa nhưng hình ảnh người mẹ chèo đò năm nào vẫn sống mãi trong trái tim các thế hệ người Việt Nam.
Đọc về cuộc đời Mẹ Suốt, tôi càng hiểu rằng chiến tranh không chỉ là những trận đánh dữ dội mà còn là những câu chuyện cảm động về lòng yêu nước, về tinh thần dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng.
Mẹ Suốt không phải là vị tướng chỉ huy trận mạc.
Mẹ cũng không trực tiếp cầm súng chiến đấu.
Nhưng những đóng góp của mẹ đã góp phần vào thắng lợi chung của dân tộc.
Mẹ chính là đại diện cho hàng triệu người phụ nữ Việt Nam bình dị mà anh hùng.
Họ là những người mẹ, người vợ, người chị luôn âm thầm đứng phía sau để góp sức cho đất nước.
Ngày nay, đất nước đã hòa bình.
Những con đường mới được mở rộng.
Những ngôi trường khang trang mọc lên khắp mọi miền Tổ quốc.
Trẻ em được học tập trong điều kiện đầy đủ hơn.
Tiếng cười của học sinh vang lên mỗi ngày trong sân trường.
Mỗi khi chứng kiến những điều ấy, tôi lại nhớ đến sự hy sinh của những người như Mẹ Suốt.
Nếu không có những con người sẵn sàng cống hiến và hy sinh cho đất nước, có lẽ chúng ta sẽ không có cuộc sống bình yên như hôm nay.
Là một giáo viên Trường Tiểu học Tiên Lục số 5, tôi luôn ý thức được trách nhiệm của mình trong việc giáo dục học sinh về truyền thống yêu nước và lòng biết ơn. Tôi mong rằng các em sẽ hiểu được những giá trị mà cha ông đã để lại, biết trân trọng hòa bình, chăm chỉ học tập và rèn luyện để trở thành những công dân có ích cho xã hội.
Tôi thường kể cho học sinh nghe những câu chuyện về các anh hùng dân tộc, về những người mẹ Việt Nam anh hùng để các em hiểu rằng cuộc sống hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và máu xương của các thế hệ đi trước.
Lòng yêu nước không chỉ thể hiện trong thời chiến.
Ngày nay, lòng yêu nước được thể hiện bằng việc học tập tốt, lao động tốt, sống có trách nhiệm với cộng đồng và góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.
Câu chuyện về Mẹ Suốt đã để lại trong tôi nhiều suy ngẫm sâu sắc. Đó không chỉ là câu chuyện về một người mẹ anh hùng mà còn là bài học về tinh thần trách nhiệm, lòng dũng cảm và tình yêu quê hương đất nước.
Thời gian có thể trôi qua, chiến tranh có thể lùi xa nhưng hình ảnh Mẹ Suốt vẫn mãi là biểu tượng đẹp trong lòng dân tộc Việt Nam.
Xin được bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc tới Mẹ Suốt và những người mẹ Việt Nam anh hùng trên khắp mọi miền đất nước.
Xin được cúi đầu tri ân những người đã dành cả cuộc đời mình cho độc lập, tự do của dân tộc.
Và xin tự nhắc nhở bản thân phải luôn nỗ lực hơn trong công tác giảng dạy, góp phần giáo dục thế hệ trẻ biết sống nhân ái, trách nhiệm và giàu lòng yêu nước.
Bởi hòa bình hôm nay không chỉ được làm nên từ những chiến thắng hào hùng của dân tộc mà còn được xây đắp từ sự hy sinh thầm lặng của biết bao con người bình dị.
Trong trái tim tôi, Mẹ Suốt sẽ mãi là hình ảnh đẹp của người phụ nữ Việt Nam – bình dị mà phi thường, nhỏ bé mà vĩ đại, một tượng đài bất tử của lòng yêu nước và đức hy sinh cao cả.



