HÒA BÌNH KHÔNG TỰ NHIÊN MÀ CÓ (3)
Câu chuyện nhấn mạnh chân lý lịch sử: hòa bình hôm nay là thành quả của hy sinh to lớn, được kể lại qua ký ức chân thực của người lính từng đi qua chiến tranh.
Phạm Thanh Tịnh luôn bắt đầu những buổi nói chuyện truyền thống bằng một câu khẳng định giản dị nhưng nặng trĩu ý nghĩa: hòa bình không tự nhiên mà có. Với ông, đó không phải là khẩu hiệu, mà là sự thật được khắc ghi bằng máu xương của đồng đội và của chính thế hệ ông.
Ông kể rằng, trong chiến tranh, không một người lính nào nghĩ hòa bình là điều hiển nhiên. Mỗi ngày sống sót là một ngày may mắn. Mỗi bước tiến lên là đánh đổi bằng sinh mạng của biết bao con người. Chính vì vậy, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, cảm xúc lớn nhất không phải là hân hoan, mà là lặng người trước sự thật: quá nhiều người đã không còn cơ hội nhìn thấy ngày hòa bình.
Phạm Thanh Tịnh nhớ rất rõ những gương mặt đồng đội đã ngã xuống ngay trước giờ chiến thắng. Họ ra đi khi chưa kịp lập gia đình, chưa kịp thực hiện những ước mơ rất đời thường. Những mất mát ấy trở thành nỗi day dứt theo ông suốt cuộc đời.
Ông thường nói với thế hệ trẻ rằng, hòa bình không chỉ là không có chiến tranh, mà là điều kiện để con người được sống trọn vẹn làm người. Nhưng để có được điều đó, dân tộc Việt Nam đã phải trả một cái giá quá đắt. Hiểu được điều ấy chính là bước đầu tiên để biết trân trọng hòa bình.
Khi nhắc lại quá khứ, Phạm Thanh Tịnh không nhằm khơi dậy đau thương, mà để nhắc nhở trách nhiệm của hiện tại. Với ông, chỉ khi mỗi người ý thức được hòa bình không tự nhiên mà có, thì xã hội mới biết giữ gìn và bảo vệ thành quả ấy một cách bền vững.



