HÒA BÌNH LÀ MÓN QUÀ VÔ GIÁ
Ngày đất nước hoàn toàn thống nhất, người lính Phạm Văn Dương cũng hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê hương sau những năm tháng chiến đấu nơi chiến trường. Cuộc hành quân dài qua Trường Sơn, những cánh rừng Tây Nguyên, những trận chiến ở Xuân Lộc - Long Khánh và cả những vết thương chiến tranh giờ đây đã trở thành ký ức của một thời tuổi trẻ đầy gian khó nhưng cũng vô cùng vẻ vang.
Trở về quê hương Lăng Thành, điều khiến ông xúc động nhất không phải là những lời chào đón hay niềm vui đoàn tụ, mà là hình ảnh của một đất nước đang hồi sinh sau chiến tranh.
Những cánh đồng xanh trở lại.
Tiếng trẻ em ríu rít đến trường.
Những con đường quê ngày một rộng mở.
Tiếng máy cày thay cho tiếng bom.
Tiếng chim hót thay cho tiếng còi báo động.
Cuộc sống bình yên mà thế hệ ông từng khát khao nay đã hiện hữu trên chính mảnh đất quê hương.
Mỗi lần nhìn thấy những đổi thay ấy, ông càng thấm thía giá trị của hòa bình.
Ông hiểu rằng, những gì đất nước có được hôm nay không phải tự nhiên mà đến. Đằng sau từng mùa lúa bội thu, từng mái trường khang trang, từng cây cầu, con đường và từng nụ cười của trẻ thơ là sự cống hiến, hy sinh của biết bao thế hệ người Việt Nam đã không tiếc tuổi xuân để bảo vệ độc lập, tự do của dân tộc.
Ông chưa bao giờ xem hòa bình là điều hiển nhiên.
Bởi chính ông đã đi qua chiến tranh.
Đã chứng kiến những cuộc chia ly.
Đã cùng đồng đội vượt qua đói khát, bom đạn và những thử thách khắc nghiệt nhất của cuộc đời người lính.
Chính vì vậy, mỗi ngày được sống trong yên bình đều là một điều đáng quý.
Nhiều năm sau chiến tranh, mỗi khi có dịp gặp gỡ thế hệ trẻ, ông thường chia sẻ rằng điều hạnh phúc nhất của người lính không phải là được nhắc đến với những chiến công, mà là được nhìn thấy đất nước phát triển, Nhân dân có cuộc sống ấm no và các thế hệ sau được học tập, lao động trong một môi trường hòa bình.
Theo ông Phạm Văn Dương, hòa bình không chỉ là sự im tiếng súng.
Hòa bình còn là sự đoàn kết.
Là cơ hội để mỗi người xây dựng quê hương.
Là điều kiện để đất nước phát triển.
Và là ước mơ mà biết bao người đã gửi gắm bằng cả tuổi thanh xuân của mình.
Ông luôn nhắc nhở con cháu rằng, yêu nước trong thời bình không nhất thiết phải cầm súng ra chiến trường. Yêu nước hôm nay là học tập thật tốt, lao động bằng tất cả trách nhiệm, sống trung thực, đoàn kết, tuân thủ pháp luật và góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.
Đó cũng là cách thiết thực nhất để tri ân những thế hệ đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Đối với ông Phạm Văn Dương, hòa bình là món quà vô giá mà lịch sử đã trao cho dân tộc Việt Nam. Món quà ấy được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và sự hy sinh của nhiều thế hệ.
Vì thế, hòa bình không chỉ cần được hưởng thụ.
Mà còn phải được gìn giữ.
Trân trọng.
Và tiếp nối bằng trách nhiệm của mỗi người Việt Nam hôm nay và mai sau.


