Hòa bình là món quà vô giá
Trong một lần tìm hiểu về những người từng tham gia chiến đấu, tôi có dịp gặp ông Đỗ Văn Nam. Qua câu chuyện của ông, tôi hiểu hơn về những mất mát mà chiến tranh đã để lại và càng trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay.
Hòa bình là món quà vô giá
Nhân vật lịch sử: Ông Đỗ Văn Nam
Địa chỉ: Thôn Bắc Thọ, xã Vạn Lộc, tỉnh Thanh Hóa
Lớp: 11A5
Họ và tên người viết: Bùi Thái An
Trong một lần tìm hiểu về những người từng tham gia chiến đấu, tôi có dịp gặp ông Đỗ Văn Nam. Qua câu chuyện của ông, tôi hiểu hơn về những mất mát mà chiến tranh đã để lại và càng trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay.
Ông Nam nhập ngũ khi còn ở độ tuổi thanh niên. Những ngày đầu trong quân ngũ, ông phải làm quen với cuộc sống xa gia đình, những buổi luyện tập gian khổ và những chuyến hành quân dài ngày.
Ông kể rằng có những lần đơn vị phải hành quân trong đêm để tránh máy bay địch. Mọi người đi trong im lặng, chỉ nghe tiếng bước chân và tiếng cây rừng xào xạc. Có lúc bom đạn bất ngờ dội xuống khiến tất cả phải nhanh chóng tìm nơi trú ẩn.
Điều khiến ông nhớ nhất là sự đoàn kết giữa những người lính. Trong chiến tranh, họ không phân biệt hoàn cảnh hay quê quán. Tất cả đều cùng chung một mục tiêu là bảo vệ quê hương, đất nước.
Ông cũng kể về những đồng đội đã không thể trở về. Có người hy sinh trong một trận chiến, có người ra đi vì bệnh tật và điều kiện khắc nghiệt. Những người còn sống luôn mang trong mình sự biết ơn và nỗi nhớ đối với những người đã nằm lại.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê và bắt đầu cuộc sống lao động bình dị. Ông không coi mình là người đặc biệt. Với ông, được góp một phần tuổi trẻ cho đất nước đã là điều đáng tự hào.
Khi tôi hỏi ông mong muốn điều gì nhất dành cho thế hệ trẻ, ông chỉ mỉm cười và nói rằng ông mong các cháu được sống trong hòa bình, được học hành đầy đủ và có cơ hội theo đuổi ước mơ.
Rời khỏi buổi gặp, tôi cứ suy nghĩ mãi về câu chuyện ấy. Hòa bình mà chúng ta đang có tưởng như rất bình thường nhưng thực chất là một món quà vô giá được đánh đổi bằng biết bao hy sinh.
Vì vậy, là một học sinh, tôi tự nhủ phải cố gắng học tập, sống nhân ái, có trách nhiệm và biết trân trọng những gì mình đang có. Đó cũng là cách để thế hệ trẻ hôm nay tiếp nối truyền thống của cha ông và góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng tốt đẹp hơn.


