Anh hùng Lực lượng vũ trang

HÒA BÌNH LÀ TRÁCH NHIỆM CỦA NGƯỜI CÒN SỐNG

Nghệ An10/08/2026Xã Giai Lạc (Đoàn xã Giai Lạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hơn bốn mươi năm đã trôi qua kể từ những ngày ông Nguyễn Văn Nhuận cùng đồng đội chiến đấu trên chiến trường Campuchia.

Khói lửa chiến tranh đã lùi xa.

Những cánh rừng nơi biên giới năm nào giờ đã xanh trở lại.

Nhưng trong ký ức của người lính già, tiếng súng vẫn như còn vang vọng mỗi khi nhắc đến những đồng đội đã ngã xuống.

Ông thường nói rằng, chiến tranh là điều không một dân tộc nào mong muốn.

Chiến tranh đồng nghĩa với hy sinh.

Là chia ly.

Là mất mát.

Là biết bao người mẹ mất con, người vợ mất chồng, những đứa trẻ lớn lên không còn cha bên cạnh.

Là những người lính gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường.

Có người trở về với thương tích.

Có người trở về cùng những ký ức không thể nào quên.

Và có rất nhiều người đã không bao giờ trở lại.

Theo lời ông, những người còn sống không có quyền lãng quên sự hy sinh ấy.

Bởi mỗi ngày hòa bình hôm nay đều được đánh đổi bằng máu xương của biết bao thế hệ.

Ông không bao giờ coi mình là người có công lao đặc biệt.

Ông chỉ nhận mình là một người lính đã may mắn được trở về.

May mắn hơn rất nhiều đồng đội.

Chính vì vậy, ông luôn tự nhắc mình phải sống sao cho xứng đáng với những người đã nằm lại.

Đối với ông, hòa bình không chỉ là không còn tiếng súng.

Hòa bình còn là những cánh đồng yên bình vào mùa gặt.

Là tiếng trống trường mỗi sáng.

Là những con đường rộng mở nối liền quê hương.

Là những gia đình được sum họp.

Là cuộc sống mà thế hệ trẻ hôm nay đang được hưởng.

Mỗi khi nhìn thấy các em học sinh cắp sách đến trường, ông lại nhớ đến tuổi trẻ của mình.

Ở tuổi ấy, ông và biết bao thanh niên khác đã khoác ba lô lên đường ra trận.

Họ chưa kịp thực hiện những ước mơ của tuổi trẻ.

Nhưng vẫn sẵn sàng gác lại tất cả vì nhiệm vụ.

Bởi vậy, ông luôn mong thế hệ hôm nay hiểu được giá trị của những điều tưởng như rất bình dị.

Được học tập.

Được lao động.

Được sống trong hòa bình.

Đó đều là những điều vô cùng quý giá.

Ông chia sẻ rằng, lòng yêu nước của mỗi thế hệ có thể được thể hiện theo những cách khác nhau.

Nếu thế hệ của ông cầm súng để bảo vệ Tổ quốc, thì thế hệ trẻ hôm nay có điều kiện học tập, nghiên cứu khoa học, ứng dụng công nghệ và trí tuệ nhân tạo để góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh.

Theo ông, đó cũng là một cách tiếp nối truyền thống của cha anh.

Không phải ai cũng phải đi qua chiến tranh mới thể hiện được lòng yêu nước.

Trong thời bình, yêu nước là học tập nghiêm túc.

Là lao động sáng tạo.

Là sống có trách nhiệm với gia đình và cộng đồng.

Là tôn trọng pháp luật.

Là giữ gìn đạo đức và không ngừng nâng cao tri thức để đóng góp cho quê hương.

Ông đặc biệt nhấn mạnh vai trò của khoa học, công nghệ và trí tuệ nhân tạo trong thời đại mới.

Ông mong các bạn trẻ biết tận dụng những thành tựu ấy để học tập tốt hơn, làm việc hiệu quả hơn và góp phần đưa đất nước phát triển.

Đó là điều mà thế hệ của ông chưa từng có cơ hội được tiếp cận.

Nhưng chính vì vậy, các bạn trẻ hôm nay càng cần biết trân trọng.

Cuối mỗi câu chuyện về chiến tranh, ông Nguyễn Văn Nhuận thường lặng đi một lúc.

Rồi ông mỉm cười và nói:

"Chúng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ của thế hệ mình.

Bây giờ là trách nhiệm của các cháu."

Lời nói ấy không mang theo sự kỳ vọng quá lớn.

Chỉ là mong muốn giản dị của một người lính đã đi qua chiến tranh.

Rằng thế hệ trẻ sẽ sống xứng đáng với hòa bình hôm nay.

Biết trân trọng lịch sử.

Biết biết ơn những người đã hy sinh.

Và dùng trí tuệ, bản lĩnh cùng khát vọng cống hiến để viết tiếp những trang sử vẻ vang của dân tộc trong thời đại mới.

Audio / Lời kể nhân chứng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
HÒA BÌNH LÀ TRÁCH NHIỆM CỦA NGƯỜI CÒN SỐNG | Câu chuyện thời hoa lửa