Hòa bình mà ta đang sống, được đánh đổi bằng rất nhiều xương máu của cha ông
Hòa bình mà ta đang sống, được đánh đổi bằng rất nhiều xương máu của cha ông. Có lẽ ta đã từng nghe qua rất nhiều câu chuyện về cuộc sống, về con người thời kỳ bom rơi đạn lạc đó. Những câu chuyện đó có thể là được người ta kể lại, được ghi lại trong sách sử hoặc được kể qua văn chương và thơ ca.
Hồi trước, mẹ từng kể tôi nghe chuyện về nhà ngoại của tôi. Ông chú tên Huỳnh Sơn Trà, ông hi sinh trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ năm 1972, Ông mất ở tuổi tràn đầy nhiệt huyết, tương lai rộng mở ( vì ông được cử đi học ở Liên Xô theo chính sách ưu tiên cho học sinh miền Nam lúc bấy giờ) Vậy mà ông đã từ chối để trở lại miền Nam ( trở lại Quân khu V) trở về với quê hương, về để được gặp vợ và cô con gái ông chưa hề gặp mặt ( Dì tôi đang sống ở Sài Gòn cùng với bà thiếm ) Cuộc gặp mà tổ chức đã đưa bà tôi từ vùng tạm chiếm ra chiến khu để chờ ông tôi ở đó ( Đó là sự nổ lực lớn của tình người và tình đồng chí và tình yêu trong những tháng năm khói lửa)
Ấy vậy mà, họ đã không gặp nhau, chỉ còn vài phút, vài bước chân, căn cứ bị tập kích, ông Chú tôi đã hy sinh ngay khoảnh khắc hoàn thành nhiệm vụ, chuẩn bị cho một cuộc gặp gỡ quá nhiều mong nhớ và yêu thương. Cuộc hội ngộ mãi mãi không còn tiếng cười. Bây giờ, ông Chú tôi nằm lại ở nghĩa trang Liệt sĩ Hội An, mãi mãi dừng lại tuổi thanh xuân của đời người. Tôi không hề biết gì về Ông, chỉ nghe kể, nhưng tôi tự hào vì ông, bà của tôi đã sống thật đẹp trong thời đại của họ - thời hoa lửa hào hùng.
Quê hương tôi, gia đình tôi, không chỉ có những hy sinh thành danh, được gọi là Liệt Sĩ, được tưởng nhớ và tri ân - thời hoa lửa đi qua, còn có cả những hy sinh không tên, âm thầm mà nhức nhối trái tim nhiều thế hệ trong gia đình. Ông bác tôi - người anh cả của gia đình ông Ngoại tôi - ông đã cùng các em mình tham gia cách mạng từ những năm tiền khởi nghĩa (trước năm 1945). Ông Bác Huỳnh Sơn Phong ( Tôi không nhớ năm sinh - năm mất của ông) Nhưng câu chuyện mẹ kể về ông thì thật ám ảnh tôi.
Ông đã từng là bí thư thị ủy Hội an, ông bị lộ, phải đưa gia đình thoát ly vào Sài Gòn hoạt động bí mật ( Biệt động thành). Để đảm bảo bí mật họ chỉ có một người liên lạc duy nhất. Ông Bác tôi phải đổi tên, đổi họ để thực hiện nhiệm vụ. Ngày Sài Gòn giải phóng, liên lạc viên hy sinh, mọi minh chứng để trở về tên họ cũ đều không xác minh được, vậy là các bác, các anh chị và các cháu của tôi đều không thể trở lại họ của mình. Bao mong mỏi ngày đoàn viên gia đình, ngày toàn thắng, có rất nhiều chiến công được ca ngợi nhưng có những người, những chiến công không bao giờ được lên tiếng, và cũng không ai còn biết đến. Cứ vậy, lặng lẽ trôi vào lãng quên. Mất mát ấy không nhỏ chút nào, nhưng các thế hệ trong gia đình tôi vẫn sống và cống hiến thật trọn vẹn cho quê hương và gia đình.
Câu chuyện của gia đình tôi không hào hùng như những trang lịch sử đẹp đẽ của những người con anh hùng. Câu chuyện nhỏ đến mức không thể nhỏ hơn, nhưng đã đủ thắp lên trong tôi niềm tự hào chân thực. Thế hệ cha ông đã sống giản dị mà đầy giá trị, mình hôm nay sống sao cho xứng đáng với những hy sinh thầm lặng đó. Bất chợt trong tôi âm vọng những lời thơ thật đep của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm - Bài thơ ĐẤT NƯỚC
Trong anh và em hôm nay
Đều có một phần Đất Nước
Khi hai đứa cầm tay
Đất Nước trong chúng mình hài hoà nồng thắm
Khi chúng ta cầm tay mọi người
Đất nước vẹn tròn, to lớn
Có lẽ, trong mỗi cá nhân đều có một phần đất nước - cái phần cao cả thiêng liêng ấy - mỗi thời đại sẽ thể hiện theo khát vọng riêng. Chỉ cần lắng nghe – ta sẽ biết TỔ QUỐC GỌI TÊN MÌNH. Để mỗi ngày đi qua đều xứng đáng với một thời hoa lửa mà cha ông mình đã làm nên từ sâu thẳm trái tim họ



