HÒA BÌNH – MÓN QUÀ ĐƯỢC ĐÁNH ĐỔI BẰNG TUỔI TRẺ
Nguyễn Thị Ngọc Ánh
Với một đứa trẻ sinh ra trong thời bình, hòa bình là điều hiển nhiên. Mỗi sáng, em đến trường. Buổi chiều, em trở về nhà. Đêm xuống, gia đình quây quần. Những điều bình dị ấy tưởng như rất nhỏ nhưng thực ra là thành quả của biết bao thế hệ. Có một thời, trẻ em phải sống trong hoàn cảnh chiến tranh. Có những lớp học phải sơ tán. Có những gia đình phải chia xa. Có những người cha lên đường. Có những người mẹ chờ đợi.Có những người trẻ tuổi không bao giờ có cơ hội trở về. Hòa bình vì thế không phải một khái niệm xa xôi. Hòa bình là tiếng cười của trẻ thơ. Là ánh đèn trong mỗi căn nhà.Là bữa cơm gia đình. Là con đường đến trường. Là quyền được ước mơ. Và những điều ấy đã được đánh đổi bằng tuổi trẻ của rất nhiều người.
Những cựu chiến binh hôm nay đã có mái tóc bạc. Những cựu thanh niên xung phong đã bước qua tuổi thanh xuân từ rất lâu. Những Mẹ Việt Nam Anh hùng đã già. Những nhân chứng lịch sử ngày càng ít đi. Vì vậy, thế hệ hôm nay cần biết lắng nghe. Không phải để sống mãi trong đau thương. Mà để biết trân trọng hòa bình. Hòa bình cần được gìn giữ bằng sự đoàn kết, trách nhiệm và tình yêu quê hương.Mỗi người có thể góp một phần . Một học sinh học tập tốt.Một giáo viên tận tâm. Một người lao động làm việc có trách nhiệm. Một công dân sống tử tế.
Một tập thể đoàn kết.Đất nước được xây dựng từ những điều như thế.Nếu thế hệ trước đã chiến đấu để giành lấy hòa bình, thì thế hệ hôm nay phải sống sao cho xứng đáng với hòa bình ấy.



