Bài viết

Hòa bình – Một hành trình thầm lặng

Quảng Trị26/12/2025Đoàn phường Đồng Hới (Đoàn phường Đồng Hới)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những di chứng và ký ức hào hùng về nó vẫn sống động qua lời kể của những nhân chứng lịch sử. Nhân vật mà em muốn nhắc đến với tất cả lòng kính trọng là ông Nguyễn Văn Quang (sinh ngày 06/01/1960), hiện đang sinh sống tại tổ dân phố Phú Vinh, phường Đồng Sơn. Ông là một cựu chiến binh tiêu biểu, người đã dành trọn tuổi trẻ đầy nhiệt huyết của mình cho sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc và thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả.
Ngược dòng thời gian trở về ngày 16/11/1977, khi vừa bước qua tuổi trưởng thành, mang trong tim lòng yêu nước nồng nàn và ý thức trách nhiệm của một người thanh niên, ông Quang đã tự nguyện nhập ngũ, mong muốn đóng góp sức mình cho đất nước. Sau khi được biên chế về Tiểu đoàn 4, Lữ đoàn 40, Quân đoàn 3 và đóng quân tại khu Bạch Mã (Nha Trang cũ), ông hoàn thành khóa huấn luyện tân binh rồi trực tiếp tham gia chiến đấu tại chiến trường Campuchia, trên hướng từ Tây Ninh tiến vào Xiêm Riệp.
Chiến trường K khi ấy vô cùng khốc liệt và tàn bạo. Đó là nơi địa hình rừng rậm hiểm trở, khí hậu khắc nghiệt và điều kiện sinh hoạt thiếu thốn trăm bề. Có những thời điểm, ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh đến nghẹt thở khi quân ta và quân địch đối mặt ở khoảng cách rất gần. Tuy nhiên, trong hoàn cảnh ngặt nghèo ấy, ông và đồng đội vẫn gan góc, kiên cường chiến đấu bằng tất cả ý chí, góp phần giải phóng đất nước bạn khỏi họa diệt chủng, thể hiện sáng ngời tinh thần quốc tế cao cả của người lính Việt Nam.
Rời tay súng, ông lại tiếp tục hành trình cống hiến tri thức. Sau khi tốt nghiệp Trường Sĩ quan Pháo binh, ông dành 18 năm thanh xuân để công tác tại đảo Cồn Cỏ. Trải qua nhiều cương vị từ Đảo phó đến Đảo trưởng rồi Chỉ huy trưởng quân sự huyện, nhưng có lẽ những năm tháng bám trụ nơi đảo xa là ký ức sâu đậm nhất. Ông kể, đảo Cồn Cỏ ngày ấy thiếu thốn vô cùng, đặc biệt là nước ngọt – mỗi người chỉ được cấp vỏn vẹn 5 lít mỗi ngày. Những ngày nắng gắt, nước phải chắt chiu từng ngụm, thậm chí rửa mặt cũng chỉ dám dùng vài giọt. Không chỉ vậy, cuộc sống nơi đây còn là cuộc chiến với gió lớn, sóng dữ và nỗi cô đơn giữa trùng khơi. Dẫu thân thể có lúc rã rời, tinh thần bị thử thách bởi thiên nhiên khắc nghiệt, ông và đồng đội vẫn "chân cứng đá mềm", kiên cường giữ vững từng ca gác để bảo vệ tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Câu chuyện về cuộc đời binh nghiệp của ông Nguyễn Văn Quang không chỉ khiến em xúc động trước sự hy sinh thầm lặng của thế hệ cha anh, mà còn là một bài học lịch sử sống động. Cuộc sống yên bình hôm nay được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả tuổi xuân của những người lính như ông. Từ tấm gương của ông – người không lùi bước trước đạn pháo hay cơn khát giữa biển khơi – em học được bài học quý giá về nghị lực: chỉ cần có niềm tin và lý tưởng, con người có thể vượt qua mọi nghịch cảnh.
Em xin gửi lời tri ân sâu sắc nhất tới những người lính "Bộ đội Cụ Hồ" – những con người bình dị mà vĩ đại. Câu chuyện của ông sẽ là nguồn cảm hứng mạnh mẽ để thế hệ trẻ chúng em biết trân trọng hiện tại, sống có lý tưởng, không ngừng học tập và rèn luyện để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Hòa bình – Một hành trình thầm lặng | Câu chuyện thời hoa lửa