Cựu chiến binh

HÒA BÌNH NHÌN TỪ CÁNH TAY CÓ SẸO

Bài viết nhìn hòa bình từ dấu vết chiến tranh còn in trên cơ thể người lính – nơi một vết sẹo nhỏ trở thành minh chứng lớn cho cái giá của độc lập.

Hưng Yên30/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hòa bình, với nhiều người, là khái niệm trừu tượng. Nhưng với ông tôi, hòa bình có hình hài rất cụ thể. Nó nằm trên cánh tay trái – nơi còn lại một vết lõm nhỏ do viên đạn năm xưa để lại. Vết sẹo ấy không gây đau đớn mỗi ngày, nhưng luôn nhắc nhớ rằng hòa bình hôm nay không phải điều tự nhiên mà có.

Tôi lớn lên trong thời bình. Tuổi thơ tôi gắn với ruộng lúa, với những bữa cơm đủ đầy, với những buổi tối yên tĩnh. Chỉ khi đặt tay lên cánh tay có sẹo của ông, tôi mới hiểu rằng sự yên bình ấy được đổi bằng rất nhiều mất mát.

Ông không bao giờ dùng vết thương của mình để kể công. Nhưng mỗi khi ai đó hỏi về chiến tranh, ông chỉ lặng lẽ nhìn vào cánh tay trái. Đó là câu trả lời ngắn gọn nhất, trung thực nhất về chiến tranh và hòa bình.

Vết sẹo ấy là dấu mốc của một thời khói lửa. Nó gợi lại trận phản công ác liệt ở cao điểm Ngọc Vân, nơi ông bị thương nhưng vẫn không rời vị trí. Khi ấy, hòa bình còn rất xa, nhưng chính những con người mang trên mình thương tích như ông đã đặt nền móng cho ngày hôm nay.

Nhìn từ cánh tay có sẹo, hòa bình không chỉ là không có tiếng súng. Hòa bình là được trở về nhà, được sống tiếp cuộc đời dang dở, được làm người nông dân bình thường sau khi đã đi qua sinh tử.

Ông từng nói rằng, vết thương ấy nhắc ông sống chậm hơn, nghĩ sâu hơn. Nó giúp ông trân trọng từng ngày bình yên, từng bữa cơm gia đình, từng khoảnh khắc đời thường mà trước kia ông không dám mơ tới.

Với tôi, cánh tay có sẹo của ông là bài học trực quan nhất về giá trị của hòa bình. Nó dạy tôi rằng tự do không phải món quà vô điều kiện, mà là kết quả của sự hy sinh có thật, bằng xương bằng máu.

Hòa bình nhìn từ cánh tay có sẹo không hào nhoáng, không rực rỡ. Nó trầm lặng, sâu sắc, và nhắc nhở thế hệ sau phải sống xứng đáng với những gì đã được đánh đổi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn