HÒA BÌNH NHÌN TỪ ĐÔI CHÂN THƯƠNG TẬT
Câu chuyện khép lại bằng góc nhìn rất thật của người lính về hòa bình – không phải từ lễ đài hay khẩu hiệu, mà từ đôi chân không còn lành lặn sau chiến tranh.
Hòa bình, với nhiều người, là một khái niệm lớn. Là những ngày lễ. Là cờ hoa. Là sách vở.
Nhưng với ông Bùi Văn Chốn, hòa bình bắt đầu từ đôi chân thương tật.
Mỗi bước đi của ông không còn như xưa. Trái gió trở trời là đau. Đi xa là mỏi. Có những việc trước đây rất đơn giản, giờ phải tính toán.
Nhưng chính từ đôi chân ấy, ông hiểu rõ giá trị của việc được bước đi trong yên bình.
Không còn lo tiếng súng bất ngờ. Không còn lo mìn nổ dưới chân. Không còn phải cảnh giác từng chuyển động nhỏ.
Mỗi buổi sáng thức dậy, được bước ra sân, nhìn thấy nắng, nghe tiếng chim, với ông đã là một đặc ân lớn.
Ông nói:
“Hòa bình không cần rực rỡ. Chỉ cần không còn chết chóc.”
Đôi chân thương tật nhắc ông nhớ rằng hòa bình không phải điều hiển nhiên. Nó được đánh đổi bằng máu, bằng tuổi trẻ, bằng những phần cơ thể không bao giờ lành lại.
Và vì thế, ông sống chậm. Sống kỹ. Không phàn nàn. Không đòi hỏi.
Bởi ông biết: được sống trong hòa bình đã là điều mà nhiều người đồng đội của ông không kịp có.



