Cựu chiến binh

HÒA BÌNH NHÌN TỪ ĐÔI VAI TỪNG GÙI PHÁO

Hòa bình, nhìn từ những đôi vai từng oằn xuống dưới sức nặng của pháo và đạn, không phải là khái niệm trừu tượng. Nó là kết quả của lao động, của chịu đựng và của những bước chân âm thầm không ai đếm được.

Hưng Yên18/01/2026Bùi Thẩm Quyên (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu hỏi ông Đặng Văn Duy hòa bình là gì, ông không trả lời bằng những khái niệm lớn. Ông nói về cảm giác nhẹ vai. Nhẹ cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Ngày còn ở Điện Biên, đôi vai ông quen với sức nặng của các bộ phận pháo, của những ống tre đựng đạn, của ba lô nặng trĩu lương khô. Mỗi bước đi là một lần thử thách sức chịu đựng của con người.

Hòa bình đến, đôi vai ấy không còn phải gùi pháo nữa. Nhưng ký ức về sức nặng năm xưa vẫn còn nguyên. Chính từ ký ức ấy, ông hiểu rất rõ giá trị của sự yên bình.

Hòa bình, với ông, là được đi trên con đường không phải cúi thấp người vì sợ máy bay. Là được đứng thẳng lưng giữa ban ngày. Là được mang vác chỉ vì mưu sinh, không phải vì sinh tử.

Đôi vai từng gùi pháo ấy giờ đã gầy, đã yếu. Nhưng nó mang theo một bài học sâu sắc: mọi thành quả đều có trọng lượng của nó. Và hòa bình là thành quả nặng nhất, vì được gánh bằng cả một thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
HÒA BÌNH NHÌN TỪ ĐÔI VAI TỪNG GÙI PHÁO | Câu chuyện thời hoa lửa