HÒA BÌNH NHÌN TỪ QUÁ KHỨ
Câu chuyện là những suy ngẫm của người lính từng đi qua chiến tranh, nhìn hòa bình hôm nay từ lăng kính của quá khứ đầy bom đạn và mất mát.
Bây giờ, khi ngồi trước hiên nhà, nhìn lũ trẻ chạy chơi ngoài sân, tôi mới thấm hết hai chữ “hòa bình”. Nó nhẹ nhàng đến mức người ta dễ quên rằng, để có được sự bình yên này, đã có rất nhiều máu và nước mắt đổ xuống.
Hòa bình, nếu nhìn từ hiện tại, là những con đường đông xe, những lớp học đầy tiếng cười, những bữa cơm không lo chạy bom. Nhưng với tôi, hòa bình luôn được nhìn từ quá khứ.
Tôi nhớ những ngày sống trong rừng, chỉ mong một đêm không có tiếng nổ. Nhớ những buổi sáng tỉnh dậy mà không biết mình còn sống hay không. Khi ấy, hòa bình là một khái niệm xa xỉ, mơ hồ.
Có lần, giữa chiến trường, một đồng đội nói với tôi: “Sau này nếu còn sống, tao chỉ muốn làm ruộng, nuôi gà.” Ước mơ giản dị đến mức nghe mà nghẹn. Nhưng không phải ai cũng kịp trở về để sống những ngày bình thường như thế.
Khi chiến tranh kết thúc, tôi trở về quê. Ngày đầu tiên ngủ trong nhà, tôi không quen với sự yên tĩnh. Không tiếng súng, không tiếng máy bay. Tôi thấy trống trải, rồi mới hiểu, đó là cảm giác của hòa bình.
Hòa bình nhìn từ quá khứ không phải là điều hiển nhiên. Nó là kết quả của những hy sinh thầm lặng. Vì thế, tôi luôn tự nhắc mình và nhắc con cháu: hãy sống sao cho xứng đáng với hòa bình mà mình đang có.



