HÒA BÌNH Ở LẠI TRONG NHỮNG CON NGƯỜI BÌNH DỊ
Hòa bình không chỉ hiện diện trong những văn kiện lịch sử, mà sống động trong từng con người bình dị.
Hòa bình không nằm ở những trang sách, cũng không chỉ được đo bằng những năm tháng không có chiến tranh. Hòa bình ở lại trong con người – trong cách họ sống, cách họ đối xử với nhau, cách họ gìn giữ ký ức.
Ông Nguyễn Văn Huỳnh là một con người như thế. Bình dị, lặng lẽ, không ồn ào. Nhưng chính trong sự bình dị ấy, hòa bình hiện diện rõ ràng nhất. Nó hiện diện trong những buổi chiều ông ngồi trước sân nhà, trong những câu chuyện kể cho con cháu, trong những bữa cơm không còn tiếng bom.
Câu chuyện của ông khép lại, nhưng ý nghĩa của nó thì không. Bởi ông không chỉ kể về chiến tranh, mà kể về cách con người đi qua chiến tranh để trở thành con người tốt hơn.
Thay lời kết, có lẽ không cần thêm lời nào hoa mỹ. Chỉ cần ghi nhớ rằng hòa bình hôm nay được gìn giữ bởi những con người bình dị như ông – những người đã sống trọn vẹn cho đất nước, cho gia đình và cho các thế hệ mai sau.
Và chừng nào những câu chuyện ấy còn được kể lại, chừng đó hòa bình vẫn còn ở lại.



