HÒA BÌNH TRONG MỘT BUỔI SÁNG
Nguyễn Thị Yến Nhi
Ngày hòa bình trở lại, một người mẹ thức dậy rất sớm.
Bà bước ra sân.
Không còn tiếng động khiến mọi người phải lo lắng.
Chỉ có tiếng chim.
Tiếng người gọi nhau.
Tiếng trẻ con chạy ngoài đường.
Bà đứng trước cửa thật lâu.
Con trai bà đã không trở về.
Nhưng bà biết từ hôm nay, những đứa trẻ khác sẽ có cơ hội lớn lên trong bình yên.
Một đứa cháu chạy đến ôm bà.
“Bà ơi, hôm nay con được đi học!”
Bà cười:
“Ừ, đi học đi con.”
Đó là một buổi sáng rất bình thường.
Nhưng với bà, nó có ý nghĩa đặc biệt.
Bởi bà hiểu để có một buổi sáng bình thường như thế, đã có rất nhiều người phải trải qua những năm tháng không bình thường.
Bà nhìn những đứa trẻ đi trên đường.
Chúng cười nói.
Chúng không biết chiến tranh.
Và bà mong chúng không bao giờ phải biết.
Bà không muốn kể cho chúng nghe những điều đau buồn quá nhiều.
Bà chỉ nói:
“Các con phải biết quý những ngày bình yên.”
Một người cháu hỏi:
“Bình yên là gì hả bà?”
Bà nhìn ra con đường trước mặt.
“Là sáng thức dậy được nghe tiếng người thân gọi mình. Là được đến trường. Là được trở về nhà sau một ngày.”
Đứa trẻ gật đầu dù có lẽ chưa hiểu hết.
Nhiều năm sau, nó sẽ hiểu.
Hòa bình không phải một điều xa xôi.
Hòa bình nằm trong những buổi sáng bình thường, những lớp học, những bữa cơm gia đình và tiếng cười trẻ nhỏ.
Và những người từng đi qua thời hoa lửa luôn hiểu giá trị của những điều bình thường ấy sâu sắc hơn bất cứ ai.



