Hòa bình từ máu lửa
Đêm biên giới lạnh thấu xương, có khi nằm gác tay lên ba lô nghe tiếng súng vọng từ xa, ai nấy đều hiểu: mỗi viên đạn, mỗi bước chân là để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Có lần, đơn vị tôi bị pháo kích bất ngờ. Một đồng đội quê Yên Bái trúng mảnh pháo, máu thấm ướt áo. Anh vẫn cố nói:
“Cứ bắn đi, đừng lo cho tao, tao còn sống là còn chiến đấu.”
Câu nói ấy ám ảnh tôi đến tận bây giờ — nó không chỉ là lời của một người lính, mà là tinh thần của cả một thế hệ dám sống, dám hi sinh để Tổ quốc bình yên.
Khi đất nước lặng tiếng súng, tôi trở về Long Cốc. Núi rừng vẫn yên ả, đồi chè vẫn xanh mướt, nhưng trong lòng tôi, tiếng pháo năm nào vẫn vang vọng như lời nhắc nhở. Tôi luôn tự hào rằng tuổi trẻ Long Cốc cũng đã có mặt ở nơi đầu sóng ngọn gió, góp phần giữ vững phên dậu của đất nước trong mùa xuân năm ấy.
Giờ đây, nhìn lớp thanh niên Long Cốc hôm nay năng động, sáng tạo, xây dựng quê hương, tôi thấy mình như được sống lại tuổi đôi mươi – cái tuổi đã từng hiến dâng cho Tổ quốc không chút đắn đo.



