HÒA BÌNH VÀ NHỮNG VẾT THƯƠNG KHÔNG LÀNH
Hòa bình lập lại, nhưng trong nhiều gia đình, chiến tranh vẫn tiếp tục tồn tại dưới dạng những vết thương thể xác và tinh thần không bao giờ lành.
Ngày chồng tôi trở về, cả làng kéo ra xem. Người ta nói: “Anh ấy còn sống là may mắn lắm.” Tôi cũng nghĩ thế. Cho đến khi sống cùng anh.
Ban ngày, anh hiền lành, ít nói. Ban đêm, anh hay bật dậy, thở gấp, mắt mở trừng trừng. Có hôm, anh quát lớn, tưởng như đang chỉ huy giữa chiến trường. Tôi gọi mãi, anh mới tỉnh.
Hòa bình đã về, nhưng chiến tranh vẫn ở trong căn nhà nhỏ của chúng tôi.
Anh mang trong người hàng chục mảnh đạn. Nhưng vết thương đau nhất là ở trong đầu. Anh sợ tiếng động mạnh. Sợ mưa giông. Sợ cả tiếng pháo ngày Tết.
Cao trào của câu chuyện đến vào một đêm mưa lớn. Sấm sét liên hồi. Anh co rúm trong góc nhà, ôm đầu, run như đứa trẻ. Tôi ôm lấy anh, nước mắt ướt vai áo.
– Hết chiến tranh rồi… – tôi thì thầm – Anh đang ở nhà.
Anh nhìn tôi rất lâu, rồi khóc. Đó là lần đầu tiên tôi thấy người lính ấy khóc như vậy.
Hòa bình không xóa được hết vết thương. Nhưng tình yêu, sự nhẫn nại của những người ở lại đã vá lại từng phần nứt vỡ. Chúng tôi sống tiếp – không phải để quên, mà để chấp nhận rằng: có những vết thương sẽ theo con người ta đến hết đời.


