HÓA ĐÁ BẤT TỬ
Có một nơi mà những người lính năm xưa đã gửi lại tuổi hai mươi. Nơi ấy là Vị Xuyên.
Giữa những dãy núi trùng điệp của Hà Giang, những người lính trẻ năm ấy đã chiến đấu trong những tháng ngày khốc liệt để bảo vệ từng tấc đất biên cương. Họ đến đây khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo ba lô, quân phục và những ước mơ giản dị về ngày trở về. Có người mong được gặp lại mẹ, có người mong trở về với người vợ trẻ, có người chỉ ước được nhìn thấy đứa con mình chưa kịp lớn.
Nhưng chiến tranh đã giữ họ lại.
Có những người ngã xuống giữa núi rừng khi tuổi đời mới đôi mươi. Có những người chưa kịp nói lời từ biệt với gia đình. Có những người đồng đội chỉ còn kịp nhớ đến nhau bằng một cái tên, một quê quán và một lời hẹn chưa thực hiện.
Nhiều năm sau, những người còn sống trở lại Vị Xuyên. Họ đứng trước những ngọn núi năm xưa, nhìn những triền đá đã chứng kiến một thời chiến đấu và lặng lẽ gọi tên đồng đội.
Có người nói:
“Ngày ấy chúng tôi cùng nhau giữ núi. Người còn sống trở về, người nằm lại với núi.”
Có lẽ chính vì thế mà Vị Xuyên trở thành một vùng đất đặc biệt. Những người lính đã hòa vào đất, vào đá, vào núi rừng. Thân xác họ nằm lại nơi biên cương, nhưng tên tuổi và sự hy sinh của họ không bao giờ mất đi.
Họ hóa vào đá núi.
Họ hóa vào màu xanh biên giới.
Họ hóa vào ký ức của đồng đội.
Và họ hóa thành bất tử trong lòng Tổ quốc.
Hôm nay, khi đứng trước những phần mộ liệt sĩ tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên, chúng ta không chỉ nhìn thấy những cái tên trên bia đá. Phía sau mỗi cái tên là một cuộc đời, một gia đình, một tuổi trẻ và những ước mơ chưa kịp hoàn thành.
Những người lính ấy không được nhìn thấy những con đường mới hôm nay, không được chứng kiến những đứa trẻ lớn lên trong hòa bình, không được trở về với mái nhà thân yêu. Nhưng chính họ đã góp phần để những điều bình dị ấy trở thành hiện thực.
Vì vậy, “hóa đá bất tử” không phải là sự bất tử của một thân thể, mà là sự bất tử của ký ức, của lòng yêu nước và của những giá trị mà họ đã dùng cả tuổi trẻ để bảo vệ.
Vị Xuyên hôm nay đã xanh trở lại.
Những ngọn núi vẫn đứng đó.
Gió vẫn đi qua những triền đá.
Và những người lính năm xưa vẫn ở đó – trong từng cái tên trên bia mộ, trong ký ức của những người đồng đội và trong lòng mỗi người Việt Nam hôm nay.
Có những người lính đã hóa vào núi đá.
Có những tuổi hai mươi đã hóa thành bất tử.
Và có những sự hy sinh mà thời gian không bao giờ có thể xóa nhòa.


