Bài viết

HOA DẠI

Quảng Trị24/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, làng Đồng Giai nằm bên chân núi Tranh Sơn lúc nào cũng chìm trong tiếng bom đạn. Nhà nào cũng có người ra chiến trường. Trong căn nhà nhỏ sát bến nước, chỉ còn lại hai chị em: chị Lành – mười chín tuổi, đã tham gia dân công hỏa tuyến, và bé Lê – mười một tuổi, lúc nào cũng lon ton theo chị.

Mỗi lần chị Lành nhận nhiệm vụ chuyển đạn, chuyển nhu yếu phẩm vào tuyến lửa, Lê lại năn nỉ:

– Chị ơi, chị đừng đi nữa… Em sợ chị không về.

Chị vuốt tóc em:

– Chị đi để em với bà con được bình yên, ngốc ạ. Mai mốt hòa bình, chị em mình trồng lại vườn trái chín đỏ.

Lê chẳng biết chiến tranh sẽ kết thúc khi nào, chỉ biết lần nào chị đi, lòng nó lại thắt lại.

Một buổi sáng đầu mùa hạ, đơn vị của chị chuẩn bị vượt dốc Tranh Sơn để chuyển hàng. Đây là đoạn đường nguy hiểm nhất vì hay bị pháo kích. Trước khi lên đường, chị đưa cho Lê một bó hoa dại buộc bằng dây chỉ đỏ.

– Hoa núi mới nở đó. Chị hái cho em. Khi nào nhớ chị thì lấy ra ngắm.

Lê ôm bó hoa, mùi thơm nhẹ như mùi nắng. Nó nói nhỏ:

– Chị nhớ về sớm nghe…

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn