Hoa đỏ giữa ngục tù
Hoa đỏ giữa ngục tù
Trên vùng đất đỏ Bà Rịa – Vũng Tàu, có một cô gái nhỏ mang tên Võ Thị Sáu. Mới mười sáu tuổi, Sáu đã biết cầm lựu đạn, biết ẩn mình trong rừng, biết nhìn bóng đêm mà không sợ hãi. Trong đôi mắt trong trẻo ấy, người ta thấy ánh sáng của một niềm tin – niềm tin rằng đất nước rồi sẽ tự do.
Những năm kháng chiến chống Pháp, khi nhiều người còn e dè trước súng đạn, Võ Thị Sáu đã tình nguyện làm liên lạc cho cách mạng. Cô đi qua những con đường đầy ổ phục kích, mang theo những mảnh giấy nhỏ chứa đựng bí mật lớn lao. Rồi một ngày, khi chứng kiến cảnh dân làng bị lính Pháp đàn áp, Sáu không chịu nổi nữa – cô ném quả lựu đạn đầu tiên trong đời mình, mở đầu cho con đường chiến đấu không lùi bước.
Bị bắt khi chưa tròn mười tám tuổi, Sáu bị đưa ra nhà tù Côn Đảo. Người ta tưởng cô gái nhỏ ấy sẽ sợ hãi, sẽ cầu xin. Nhưng không. Võ Thị Sáu ngẩng cao đầu, nụ cười vẫn nở trên môi giữa những đêm tra tấn.
“Tôi chỉ hối tiếc một điều,” cô nói với viên cai ngục, “là chưa kịp giết thêm vài tên giặc nữa.”
Sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, bầu trời Côn Đảo ảm đạm. Trước pháp trường, người con gái mười tám tuổi vẫn bình thản. Cô cất tiếng hát — bài Tiến Quân Ca vang lên giữa chốn ngục tù, rực sáng như ngọn lửa cuối cùng. Khi tiếng súng nổ, hoa lê-ki-ma trong sân nhà tù cũng vừa rụng xuống, đỏ thắm như giọt máu tuổi xuân của cô gái anh hùng.
Từ đó, người dân đất Việt truyền nhau gọi cô là “bông hoa đỏ giữa ngục tù đen tối” — bông hoa của lòng yêu nước, của tuổi trẻ bất khuất.



