Cựu chiến binh

"Hoa gấm" rừng thiêng và sự nâng niu diện mạo thời bình

"Kẻ thù không chỉ có lính giặc cầm súng, mà còn có cả những mầm bệnh vô hình của rừng thiêng nước độc, tàn phá hình hài của những chàng trai cô gái tuổi đôi mươi."

Lào Cai29/05/2026TRẦN KIM THOA (ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH XÃ PHONG HẢI)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Kẻ thù không chỉ có lính giặc cầm súng, mà còn có cả những mầm bệnh vô hình của rừng thiêng nước độc, tàn phá hình hài của những chàng trai cô gái tuổi đôi mươi."

Ông nhớ lính tráng ngày đó có một từ lóng nghe thì thơ mộng nhưng lại xót xa vô cùng: "Hoa gấm Trường Sơn". Đó là cách anh em gọi những vết lở loét, hắc lào, lang ben ăn cụt cả da thịt do mặc quần áo ướt ròng rã suốt hàng tháng trời.

Thằng Lương, tiểu đội phó, vốn là trai Hà Nội gốc, da trắng trẻo thư sinh. Nhưng chỉ sau một năm đi B, mặt mũi nó sần sùi sẹo rỗ vì sốt rét ác tính, hai cánh tay tứa máu vì nấm rừng ăn sâu vào tận lớp biểu bì. Thuốc men không có, anh em đành lấy thuốc súng cạo từ đạn hỏng, rắc lên vết thương đang rỉ nước vàng rồi nghiến răng chịu đựng cái xót xa cháy da cháy thịt để mong vết thương đóng vảy.

Thế hệ ông ngày xưa chẳng có khái niệm chăm sóc dung nhan là gì, chỉ cốt sao giữ được cái mạng. Bây giờ, nhìn thanh niên, cán bộ trẻ như cháu biết trân trọng và chăm sóc bản thân, ông thấy vui lắm. Nhìn thấy trên bàn làm việc hay trong túi xách của lớp trẻ bây giờ có những sản phẩm chăm sóc da dẻ cẩn thận, dùng những thứ như gel rửa mặt, serum phục hồi của Drceutics, Dermarium, hay đồ dưỡng của Bioderma, L'Oreal... để bảo vệ làn da khỏe mạnh, ông thấy đó là một sự tiến bộ của thời đại.

Các cháu có quyền được đẹp, được nâng niu diện mạo của mình. Những gương mặt sáng sủa, tươi tắn, không bị tàn phá bởi khói súng hay bệnh tật rừng thiêng nước độc của các cháu hôm nay, chính là minh chứng cho một đất nước đã thực sự lành lặn sau những nỗi đau chia cắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn