Anh hùng Lực lượng vũ trang

HOA LÊ KI MA VẪN NỞ GIỮA NGÔI TRƯỜNG MANG TÊN CHỊ

Từ những giai điệu bài hát “Biết ơn chị Võ Thị Sáu” vang lên dưới mái trường mang tên chị, bài viết là lời tri ân sâu sắc của một học sinh đối với nữ anh hùng Võ Thị Sáu, đồng thời thể hiện khát vọng của tuổi trẻ hôm nay trong việc gìn giữ và phát huy truyền thống cách mạng vẻ vang của dân tộc.

Đà Nẵng07/06/2026Nguyễn Thị Quỳnh Anh (Trường Mầm non Hoàng Mai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
HOA LÊ KI MA VẪN NỞ GIỮA NGÔI TRƯỜNG MANG TÊN CHỊ

Có những giai điệu đi cùng năm tháng. Có những câu chuyện dù đã lùi xa trong dòng chảy lịch sử nhưng vẫn sống mãi trong trái tim của nhiều thế hệ. Với riêng tôi – một học sinh của Trường Tiểu học Võ Thị Sáu – hình ảnh người nữ anh hùng liệt sĩ Võ Thị Sáu luôn hiện diện một cách gần gũi, thân thương và thiêng liêng qua những giờ chào cờ đầu tuần, qua những bài học lịch sử và đặc biệt là qua giai điệu bài hát “Biết ơn chị Võ Thị Sáu” vẫn vang lên tha thiết dưới mái trường thân yêu.

“...Mùa hoa lê ki ma nở,

Ở quê ta miền đất đỏ...”

Mỗi lần những câu hát ấy cất lên, cả sân trường như lắng lại. Tôi không chỉ nghe bằng đôi tai mà còn cảm nhận bằng cả trái tim mình. Giai điệu ấy đã trở thành một phần ký ức tuổi học trò, gắn liền với ngôi trường mang tên người nữ anh hùng trẻ tuổi đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.

Ngay từ những ngày đầu bước chân vào trường, tôi đã được nghe thầy cô kể về cuộc đời của chị Võ Thị Sáu. Chị sinh ra trong một gia đình nghèo tại vùng đất Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa. Khi đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, ở độ tuổi mà nhiều bạn bè đồng trang lứa còn vô tư cắp sách đến trường, chị đã sớm tham gia cách mạng, làm liên lạc, trinh sát và trực tiếp chiến đấu chống lại kẻ thù.

Điều khiến tôi khâm phục nhất là sự gan dạ và lòng yêu nước mãnh liệt của chị. Dù tuổi đời còn rất trẻ nhưng chị không hề run sợ trước hiểm nguy. Khi bị bắt, bị tra tấn dã man, chị vẫn một lòng trung thành với cách mạng, không khai báo, không khuất phục. Trước họng súng của quân thù tại pháp trường Côn Đảo, chị vẫn hiên ngang, bình thản đón nhận cái chết, giữ trọn khí tiết của người chiến sĩ cộng sản.

Mỗi lần tìm hiểu về cuộc đời chị, tôi lại tự hỏi: Điều gì đã tạo nên sức mạnh phi thường ấy ở một cô gái mới mười sáu, mười bảy tuổi? Có lẽ đó chính là tình yêu quê hương đất nước cháy bỏng, là khát vọng độc lập tự do cho dân tộc và niềm tin mãnh liệt vào tương lai của đất nước.

Là học sinh của ngôi trường mang tên Võ Thị Sáu, tôi luôn cảm thấy tự hào và cũng nhận thức rõ trách nhiệm của mình. Tên trường không đơn thuần chỉ là một danh xưng mà còn là lời nhắc nhở về một tấm gương sáng để chúng tôi noi theo mỗi ngày.

Trong những buổi sinh hoạt dưới cờ, khi bài hát về chị vang lên, tôi thường nhìn lên lá cờ Tổ quốc tung bay trong gió và tưởng tượng về những năm tháng đất nước còn chìm trong chiến tranh. Để có được cuộc sống hòa bình hôm nay, biết bao người con ưu tú của dân tộc đã ngã xuống. Trong số đó có chị Võ Thị Sáu – bông hoa đỏ thắm của tuổi trẻ Việt Nam.

Tôi nhớ có lần được tham gia hoạt động tìm hiểu lịch sử truyền thống của nhà trường. Khi đọc những tư liệu về chị, tôi càng hiểu rõ hơn vì sao tên tuổi Võ Thị Sáu đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất. Chị không chỉ là niềm tự hào của quê hương Đất Đỏ mà còn là niềm tự hào của cả dân tộc Việt Nam. Tôi thích khoảng thời gian ngắn được nghỉ ngơi khi đi học, ghé đến thư viện trường, đọc những mẫu chuyện ngắn không chỉ về chị mà còn về những vj anh hùng khác đã chiến đấu hết mình vì tổ quốc như thế nào.

Ngày nay, thế hệ trẻ chúng tôi không còn phải cầm súng chiến đấu nơi chiến trường như các thế hệ cha anh. Nhưng mỗi người đều có một “mặt trận” riêng để cống hiến. Đó là mặt trận học tập, rèn luyện đạo đức, xây dựng đất nước bằng tri thức, bằng tinh thần trách nhiệm và bằng những việc làm tốt đẹp mỗi ngày.

Tôi hiểu rằng, cách thiết thực nhất để bày tỏ lòng biết ơn đối với những người đã hy sinh vì Tổ quốc không chỉ là những lời tri ân mà còn là sự nỗ lực không ngừng trong học tập và rèn luyện. Mỗi điểm số tốt, mỗi hành động đẹp, mỗi việc làm có ích cho cộng đồng đều là cách để chúng tôi tiếp nối những giá trị mà thế hệ đi trước đã vun đắp.

Dưới mái trường TH Võ Thị Sáu, chúng tôi được giáo dục không chỉ về kiến thức mà còn về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và lý tưởng sống đẹp. Những phong trào của Đoàn, Đội, những hoạt động thiện nguyện, những chương trình giáo dục truyền thống đã giúp chúng tôi hiểu hơn về lịch sử dân tộc và biết trân trọng những giá trị của hòa bình.

Có những buổi sáng đầu tuần, ánh nắng vàng trải dài trên sân trường. Lá cờ đỏ sao vàng tung bay giữa nền trời xanh. Hàng trăm học sinh nghiêm trang trong lễ chào cờ. Và rồi giai điệu quen thuộc lại vang lên:

“...Người thiếu nữ ấy như mùa xuân,

Chị đã dâng cả cuộc đời cho quê hương...”

Những lời ca ấy không chỉ kể về một con người mà còn kể về cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã sống đẹp, sống có lý tưởng và sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.

Đối với tôi, chị Võ Thị Sáu không còn là một nhân vật lịch sử xa xôi trong sách giáo khoa. Chị hiện diện trong từng góc sân trường, trong những câu chuyện của thầy cô, trong những bài học về lòng yêu nước và trong chính tên gọi thân thương của ngôi trường mà tôi đang học tập.

Mỗi khi gặp khó khăn trong học tập hay cuộc sống, tôi lại nghĩ về chị. So với những gian khổ mà chị đã trải qua, những thử thách của chúng tôi hôm nay thật nhỏ bé. Điều đó giúp tôi có thêm động lực để cố gắng hơn, kiên trì hơn và không dễ dàng bỏ cuộc trước khó khăn.

Tôi tin rằng không chỉ riêng tôi mà rất nhiều thế hệ học sinh của Trường TH Võ Thị Sáu đều mang trong mình niềm tự hào đặc biệt ấy. Chúng tôi tự hào vì được học tập dưới mái trường mang tên một nữ anh hùng dân tộc. Chúng tôi tự hào vì được tiếp nối truyền thống vẻ vang mà các thế hệ đi trước đã gây dựng.

Ngọn lửa yêu nước mà chị Võ Thị Sáu đã thắp lên từ nhiều thập kỷ trước vẫn đang được truyền lại cho thế hệ trẻ hôm nay. Ngọn lửa ấy không cháy bằng bom đạn mà cháy bằng khát vọng học tập, bằng tinh thần sáng tạo, bằng trách nhiệm đối với cộng đồng và đất nước.

Hoa lê ki ma năm nào vẫn nở. Những giai điệu về chị vẫn vang lên. Và trong trái tim của mỗi học sinh Trường TH Võ Thị Sáu, hình ảnh người nữ anh hùng tuổi mười sáu vẫn luôn sống mãi như một biểu tượng đẹp của lòng yêu nước, của tuổi trẻ Việt Nam anh hùng.

Tôi tự nhủ với bản thân rằng sẽ luôn cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để xứng đáng với truyền thống của nhà trường, xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha anh và xứng đáng với tên gọi thiêng liêng của ngôi trường mang tên người nữ anh hùng Võ Thị Sáu.

Bởi lẽ, dù thời gian có trôi qua, dù năm tháng có đổi thay, thì những đóa hoa lê ki ma của lòng yêu nước, của lý tưởng cách mạng và của tinh thần cống hiến vẫn sẽ mãi nở rực trong trái tim tuổi trẻ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn