Hoa lửa (114)
KHÚC TRÁNG CA LẤP LỖ CHÂU MAI – NGỌN LỬA HIM LAM
Trong ký ức của những người cựu chiến binh Điện Biên Phủ năm xưa, trận đánh mở màn tại đồn Him Lam ngày 13/3/1954 mãi mãi là một ký ức đỏ lửa. Và trong ngọn lửa ấy, cái tên Phan Đình Giót đã rực sáng như một huyền thoại. Anh sinh ra trong một gia đình nghèo khổ ở Hà Tĩnh, từ nhỏ đã phải đi ở đợ, nếm trải đủ đắng cay của kiếp nô lệ. Chính nỗi nhục mất nước đã tôi luyện nên một Phan Đình Giót gan góc, lì lợm và mang trong mình lòng căm thù giặc sâu sắc.
Đêm hôm đó, Him Lam chìm trong khói lửa. Đơn vị của Phan Đình Giót nhận nhiệm vụ đánh bộc phá để mở đường cho quân ta tiến lên. Kẻ thù dựa vào công sự kiên cố, hỏa lực từ các lỗ châu mai tuôn ra như mưa, cày nát trận địa. Các chiến sĩ của ta ngã xuống rất nhiều. Phan Đình Giót mặc dù đã bị thương ở đùi và vai, máu chảy ướt đẫm tấm áo trấn thủ, nhưng anh vẫn ngoan cường lết lên phía trước. Khi chỉ còn cách lỗ châu mai vài mét, anh nhận ra nếu không dập tắt được hỏa điểm này, toàn bộ mũi tiến công sẽ bị nghẽn lại và đồng đội sẽ hy sinh vô ích.
Trong giây phút sinh tử ấy, anh dồn hết chút tàn lực cuối cùng, nhổm người dậy, dùng đôi tay chắc nịch bám vào mép lỗ châu mai rồi rướn mình, đem cả lồng ngực vạm vỡ của mình ép chặt vào họng súng đang khạc lửa của kẻ thù. Tiếng súng bỗng khựng lại. Một sự im lặng đến rợn người bao trùm trong tích tắc trước khi đồng đội của anh đồng loạt hét vang: "Trả thù cho anh Giót!", rồi xông lên như thác lũ. Phan Đình Giót đã ngã xuống ở tuổi 32, nhưng lồng ngực của anh đã trở thành một lá chắn thép, mở ra con đường chiến thắng cho chiến dịch lịch sử "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu".



