Hoa lửa (132)
Tiếng cười giữa những năm tháng chiến tranh
Nhắc về những năm tháng tham gia kháng chiến chống Mỹ, bà Nguyễn Thị Chiêm thường nói rằng: “Chiến tranh nhiều mất mát thật, nhưng tuổi trẻ ngày ấy cũng có biết bao kỷ niệm vui mà cả đời không quên được.”
Sinh năm 1953, bà nhập ngũ vào tháng 01 năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang ở giai đoạn ác liệt. Cô gái tuổi mười chín năm ấy rời quê hương với mái tóc còn tết đôi, đôi dép cao su và sự háo hức xen lẫn lo lắng của lần đầu đi xa nhà. Những ngày đầu vào đơn vị, bà và nhiều nữ thanh niên khác còn rất trẻ, chưa quen cuộc sống quân ngũ. Có lần hành quân giữa rừng ban đêm, nghe tiếng thú rừng kêu vang, cả nhóm tưởng địch phục kích nên ôm nhau ngồi im run rẩy. Đến khi anh tiểu đội trưởng bật cười bảo chỉ là tiếng vượn hú, cả đơn vị được phen cười nghiêng ngả.Kỷ niệm bà nhớ nhất là những buổi liên hoan hiếm hoi giữa chiến trường. Không có bánh kẹo hay mâm cỗ đầy đủ, “liên hoan” chỉ là nồi sắn luộc, ít lạc rang và chiếc đàn mandolin cũ. Vậy mà tiếng hát cứ vang vọng khắp núi rừng. Những cô gái trẻ thi nhau hát dân ca, đọc thơ, còn các anh bộ đội thì giả giọng địa phương chọc cười cả đơn vị. Giữa bom đạn khốc liệt, những tiếng cười ấy trở thành nguồn động viên lớn lao. Nhưng chiến tranh đâu chỉ có niềm vui. Có những đêm máy bay địch đánh phá dữ dội, cả đơn vị phải chạy xuống hầm trú ẩn. Một lần, sau trận bom, bà cùng đồng đội đi tìm người còn mắc kẹt giữa khói bụi mù mịt. Hình ảnh người đồng đội bị thương nằm bên mép đường năm ấy khiến bà day dứt mãi không quên.Bà kể, điều khiến những người lính trẻ mạnh mẽ nhất chính là tình đồng đội. Khi ai bị sốt rét, cả tổ thay nhau chăm sóc; người có thư nhà thì đọc cho cả đơn vị cùng nghe. Có những bức thư giấy đã nhòe vì nước mưa nhưng ai cũng nâng niu như báu vật. Đặc biệt, vào những dịp Tết nơi chiến trường, dù thiếu thốn đủ bề, mọi người vẫn cố tạo không khí sum vầy. Cành cây rừng được chọn làm “cành đào”, vài mẩu giấy màu thành dây trang trí. Có năm, đơn vị còn tổ chức thi gói bánh chưng bằng lá rừng khiến ai cũng cười vì bánh méo mó đủ kiểu. Chính những điều giản dị ấy đã giúp họ vơi đi nỗi nhớ nhà.Sau ngày đất nước thống nhất, trở về cuộc sống đời thường, bà Nguyễn Thị Chiêm vẫn luôn trân trọng quãng thời gian tuổi trẻ nơi chiến trường. Với bà, đó là những năm tháng vừa gian khổ, vừa đẹp đẽ – nơi con người sống chân thành, đoàn kết và giàu lý tưởng nhất. Giờ đây, khi kể lại cho con cháu nghe chuyện năm xưa, bà không chỉ nhắc về bom đạn hay hy sinh, mà còn kể về những tiếng hát, những trận cười và tình người ấm áp giữa chiến tranh. Bởi chính những điều ấy đã giúp một thế hệ thanh niên đi qua thời hoa lửa bằng tất cả niềm tin và lòng yêu nước.



