Bài viết

Hoa lửa (150)

Người chiến sĩ cứu đoàn xe chở thương binh giữa đèo Lò Xo rực lửa

Ninh Bình08/05/2026Nhóm tác giả (Thôn 22)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 6 năm 1972, tuyến đường Trường Sơn bước vào giai đoạn khốc liệt nhất khi không quân Mỹ tăng cường đánh phá các cung đường trọng điểm. Đèo Lò Xo là một trong những “tọa độ lửa” mà nhiều lái xe vận tải nghe tên đã thấy nghẹn lòng vì nơi đây gần như ngày nào cũng có bom rơi.

Ông Nguyễn Văn Bình khi ấy là lái xe mới 21 tuổi. Đêm đó, ông nhận nhiệm vụ đặc biệt: hộ tống đoàn xe chở thương binh nặng từ chiến trường Tây Nguyên ra tuyến sau điều trị.

Khi đoàn xe đi đến giữa đèo, máy bay bất ngờ xuất hiện. Pháo sáng rực cả bầu trời. Bom rơi dồn dập khiến chiếc xe đi đầu bị lật ngang chắn đường.

Phía sau là những xe chở thương binh đang rên đau vì vết thương tái phát do rung lắc mạnh.

Một quả bom khác rơi xuống khiến đất đá từ taluy đổ ập xuống mặt đường.

Nếu không giải cứu nhanh, trời sáng lên máy bay sẽ quay lại và toàn bộ đoàn xe có thể bị xóa sổ.

Ông Bình cùng đồng đội lao xuống kéo từng thương binh ra khỏi xe bị hỏng.

Một thương binh bị kẹt chân trong cabin biến dạng. Ông dùng xà beng cạy cửa trong khi bom vẫn nổ gần đó.

Khi đưa được người cuối cùng ra ngoài, chiếc xe phát nổ dữ dội vì trúng mảnh bom vào bình nhiên liệu.

Suốt gần bốn giờ trong đêm, ông cùng đồng đội vừa cứu người vừa mở đường.

Rạng sáng, đoàn xe tiếp tục hành trình.

Nhiều năm sau, một thương binh được ông cứu hôm đó đã tìm đến tận nhà và ôm chầm lấy ông trong nước mắt.

Ông Bình nói điều ám ảnh nhất đời lính của ông không phải tiếng bom mà là tiếng gọi yếu ớt của những thương binh trong chiếc xe cháy đêm ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn