Hoa lửa (163)
"Tiếng súng nổ là chỉ nghĩ đến việc xung trận"
Quê gốc ở tỉnh Nam Định (cũ), do thời cuộc khó khăn, ba mẹ bà Khánh phải đăng ký đi làm thuê cho hãng cao su ở Campuchia. Cũng vì thế, bà Khánh sinh ra và lớn lên ở Campuchia. Năm 16 tuổi khi được tuyên truyền và tiếp cận về các trận đánh, đàn áp phong trào ở trong nước, bà vô cùng bất bình.
Người trẻ như được bước vào hành trình ký ức đầy bi hùng của thế hệ đi trước qua những câu chuyện bà Hoàng Thị Khánh kể tại chương trình
"Sau đó chúng tôi thoát ly về miền Nam đi chiến đấu. Thời điểm đó, nói về lý tưởng cách mạng thì thật sự chưa rõ ràng, nhưng vì không chịu được và vô cùng căm phẫn khi nhìn đồng bào của mình bị đàn áp, nên chúng tôi đi để chặn lại sự tàn ác đó", bà kể, trong chất giọng vẫn vẹn nguyên khí thế như tuổi 16 bước ra chiến trường.
Hỏi bà: "Nếu được quay lại, bà có lựa chọn con đường khác không?", bà vẫn khẳng định dứt khoát: "Không!".
"Càng lớn, càng trưởng thành chúng tôi thấy sự lựa chọn đó là đúng đắn, chính xác, là phù hợp với điều kiện, hoàn cảnh của đất nước mình. Vì giặc đến nhà thì đàn bà cũng đánh", bà lý giải.
Tuổi 16 đã anh dũng cùng đồng đội đi vào chiến trường, hỏi bà: "Có sợ không?", bà kể: "Cũng có lúc thấy sợ, vì bom đạn thì sao không sợ được. Nhưng khi vào trận, tiếng súng nổ và khói súng bốc lên rồi thì chỉ nghĩ đến việc xung trận, làm sao phải thắng chứ không được thua… Với những suy nghĩ đó nên nỗi sợ cũng tan biến hết".



