Hoa lửa (187)
Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết nên bởi máu và nước mắt của bao thế hệ anh hùng. Trong bản anh hùng ca ấy, có những người con gái đã cống hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân phơi phới, trở thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước và tinh thần kiên trung. Anh hùng liệt sĩ Võ Thị Lớ là một tấm gương sáng chói như thế. Sự hy sinh anh dũng của chị không chỉ ghi dấu vào trang sử vẻ vang của lực lượng An ninh Gò Công mà còn để lại những bài học sâu sắc, vô cùng quý giá cho thế hệ thanh niên Công an tỉ
Ngày 05/8/1969, trong một trận càn quét lớn của địch tại Đồng Sơn Xép, chị Võ Thị Lớ đã bị bắt. Lúc ấy, chị mới chớm đôi mươi, cái tuổi đẹp nhất của đời người con gái. Thấy chị còn trẻ, địch hy vọng có thể lung lạc ý chí, mua chuộc hoặc dùng vũ lực để chị khai ra vị trí hầm bí mật của các đồng chí lãnh đạo, chỉ huy.
Những đòn tra tấn dã man, tàn bạo của kẻ thù không thể nào diễn tả hết bằng lời. Chúng bắn hai đồng đội của chị ngay trước mắt, ngay bên miệng hầm, để uy hiếp tinh thần chị. Khi cách đó không hiệu quả, chúng chuyển sang những đòn tra tấn dã man đến mức rợn người. Chị bị nện gót giày vào người, vào chỗ kín; bị nhấn chìm xuống vũng nước tù đến ngạt thở, ngất đi. Khi chị ngất, chúng kéo chị lên và dùng cây trâm bầu có nhiều gai nhọn cán qua bụng để chị nôn nước ra, rồi lại tiếp tục dìm xuống. Thân hình mảnh mai của một người con gái vừa chớm đôi mươi đã hứng chịu những đòn thù độc ác đến tả tơi, oằn oại.
Thế nhưng, trước những đòn tra tấn man rợ ấy, chị Võ Thị Lớ vẫn giữ vững khí tiết của người chiến sĩ An ninh. Câu nói duy nhất mà chị đáp lại kẻ thù là: “Tôi có chỉ huy, nhưng chỉ huy của tôi ở đâu tôi không biết”. Câu nói ấy không chỉ là một lời nói dối để bảo vệ đồng đội, mà còn là lời tuyên thệ đanh thép của một người Cộng sản kiên trung. Đó là sự thà chết không khai báo, thà hy sinh chứ không phản bội. Tấm lòng trung thành tuyệt đối của chị đã bảo vệ an toàn cho các đồng chí lãnh đạo, trong đó có người chỉ huy trực tiếp là đồng chí Trần Thanh Tâm, người đã nén nỗi đau chứng kiến toàn bộ quá trình chị bị tra tấn.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày Anh hùng liệt sĩ Võ Thị Lớ hy sinh, nhưng tấm gương của chị vẫn sống mãi. Đối với thế hệ thanh niên Công an tỉnh Đồng Tháp hôm nay, di sản mà chị để lại không chỉ là câu chuyện bi tráng về sự hy sinh mà còn là những bài học vô cùng sâu sắc, có ý nghĩa thiết thực trong công cuộc bảo vệ an ninh, trật tự của địa phương.
Trước hết, đó là bài học về lòng trung thành tuyệt đối. Chị Võ Thị Lớ đã dùng cả sinh mạng để bảo vệ bí mật của cách mạng, bảo vệ đồng đội. Đây là phẩm chất hàng đầu mà mỗi chiến sĩ Công an nhân dân cần khắc cốt ghi tâm. Trong bối cảnh hiện nay, khi các thế lực thù địch không ngừng sử dụng các thủ đoạn tinh vi để chống phá, mua chuộc, lung lạc tư tưởng, việc giữ vững lòng trung thành với Đảng, với Tổ quốc và Nhân dân là nhiệm vụ sống còn. Thanh niên Công an Đồng Tháp phải luôn kiên định lý tưởng, vững vàng bản lĩnh chính trị, không bị cám dỗ bởi những lợi ích vật chất tầm thường.
Thứ hai, là bài học về tinh thần dũng cảm, mưu trí, sáng tạo. Công việc của người chiến sĩ Công an luôn đối mặt với những hiểm nguy, những tình huống bất ngờ. Tinh thần dũng cảm, không ngại khó, ngại khổ của chị Võ Thị Lớ là kim chỉ nam để mỗi cán bộ, chiến sĩ rèn luyện. Đồng thời, sự mưu trí, sáng tạo trong cách thức làm việc của chị là lời nhắc nhở rằng, trong đấu tranh phòng chống tội phạm, cần phải có sự linh hoạt, nhạy bén, nắm bắt tình hình để hoàn thành tốt nhiệm vụ.
Thứ ba, là bài học về tinh thần đồng chí, đồng đội. Chị Võ Thị Lớ đã thà hy sinh chứ không để đồng đội bị lộ. Tinh thần ấy là nền tảng tạo nên sức mạnh đoàn kết trong toàn lực lượng Công an. Thanh niên Công an Đồng Tháp cần xây dựng một tập thể vững mạnh, đoàn kết, tương thân tương ái, coi đồng đội như anh em ruột thịt. Sự đoàn kết ấy không chỉ giúp vượt qua những khó khăn trong công việc mà còn là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho mỗi người chiến sĩ.
Cuối cùng, là bài học về lý tưởng sống cao đẹp và tinh thần cống hiến. Chị Võ Thị Lớ đã cống hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân phơi phới của mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa của chị đã trở thành ngọn đuốc soi đường cho các thế hệ sau. Thanh niên Công an Đồng Tháp ngày nay cần nhận thức rõ trách nhiệm của mình, không ngừng học tập, rèn luyện, nâng cao trình độ chuyên môn nghiệp vụ để xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha anh.



