Bài viết

Hoa lửa (212)

Lá thư còn dang dở bên bờ sông Thạch Hãn

Ninh Bình08/05/2026Nhóm tác giả (Thôn 11)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, chiến trường Quảng Trị nóng bỏng đến mức những người lính trẻ thường nói với nhau rằng: “Sáng còn gặp nhau, tối chưa chắc còn đủ người để điểm danh.” Ông Phan Văn Đức khi đó mới tròn 20 tuổi, thuộc đơn vị bộ binh chiến đấu tại khu vực Thành cổ Quảng Trị. Những ngày ấy, việc vượt sông Thạch Hãn gần như đồng nghĩa với việc đối mặt trực tiếp với cái chết, bởi pháo địch bắn xuống mặt sông dày đặc ngày đêm.

Trong tiểu đội của ông có một người bạn rất thân tên Lâm, quê Nam Định, nhỏ tuổi hơn ông một tuổi. Lâm hiền, ít nói nhưng viết chữ rất đẹp. Những đêm hiếm hoi không có pháo kích, Lâm thường ngồi dựa vào balo viết thư cho mẹ. Cậu kể về cánh đồng quê, về cô em gái sắp vào lớp một, và luôn kết thúc bằng câu: “Mẹ đừng lo cho con.”

Chiều hôm đó, đơn vị nhận lệnh vượt sông tiếp viện. Trước lúc lên thuyền, Lâm nói với ông Đức: “Tao viết dở lá thư này, nếu mai yên tao viết tiếp.” Nhưng họ không có ngày mai bình yên đó.

Giữa dòng sông, pháo bất ngờ trút xuống như mưa. Con thuyền bị hất tung. Ông Đức rơi xuống nước, trong tiếng la hét hỗn loạn ông nhìn thấy Lâm bị một mảnh pháo găm vào ngực. Khi ông cố kéo bạn vào bờ, Lâm chỉ kịp nhét lá thư còn dang dở vào tay ông rồi thì thầm: “Nếu tao không về… gửi mẹ tao…”

Lâm hy sinh ngay đêm đó.

Sau chiến tranh, ông Đức mất gần 15 năm mới tìm được gia đình bạn. Người mẹ già run rẩy nhận lại lá thư đã ố vàng, đọc đến dòng chữ cuối cùng dang dở thì bật khóc nức nở. Bà nói: “Mẹ tưởng con quên viết thư… hóa ra con chưa kịp viết xong.”

Đến giờ ông Đức vẫn giữ bản sao lá thư ấy như một phần tuổi trẻ của mình còn nằm lại bên dòng Thạch Hãn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn