Hoa lửa (23)
Để cứu người em út trong tiểu đội, Thanh đã đẩy Hà vào hầm bí mật để trốn thoát, còn mình ở lại chặn địch và hy sinh. Sau chiến tranh, Hà trở về chăm sóc mẹ của Thanh như mẹ ruột. Tình đồng chí ở đây là sự hy sinh thế mạng, là tình cảm gia đình được viết tiếp bằng nghĩa tình của những người lính sống sót.
Mùa đông năm 1979 tại biên giới phía Bắc, tiểu đội của Thanh và Hà bị kẹt lại trên một điểm cao sau trận pháo kích dữ dội. Địch đang tràn lên như kiến cỏ, trong khi cả tiểu đội chỉ còn lại duy nhất một quả lựu đạn và vài viên đạn cuối cùng.
Thanh lắc đầu, gương mặt tái mét vì mất máu nhưng ánh mắt cực kỳ tỉnh táo:
"Không kịp đâu. Một đứa phải ở lại chặn đường thì đứa kia mới thoát được. Mày còn trẻ, còn mẹ già ở quê... phải sống để mà về."
"Mẹ ơi... con là Hà... con của mẹ đây. Anh Thanh gửi con về chăm sóc mẹ..."



