Bài viết

Hoa lửa (230)

NGƯỜI MẸ VIỆT NAM VÀ BÍ MẬT DƯỚI SÀN NHÀ

Ninh Bình08/05/2026Nhóm tác giả (thôn 29)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Sáu là một trong những "ngọn hải đăng" âm thầm của vùng đất thép Củ Chi. Ngôi nhà lá đơn sơ của mẹ, bên ngoài chỉ có giàn bầu xanh mướt và những luống trầu bà, nhưng bên dưới sàn nhà là cả một mê cung bí mật. Ngôn ngữ của mẹ là tiếng chổi quét sân báo hiệu, là nhịp gõ của cán cuốc trên nền đất cứng, và là hơi thở của những đứa con không cùng huyết thống đang ẩn náu dưới lòng đất lạnh. Mẹ nhớ những ngày quân địch đi càn, chúng dùng gót giày đinh nện côm cốp trên sàn nhà, ngay phía dưới là nơi các chiến sĩ đang nín thở. Lúc ấy, mẹ vẫn thản nhiên ngồi nhai trầu, tay vỗ về đứa cháu nhỏ, ánh mắt bình thản như mặt hồ không gợn sóng để đánh lạc hướng kẻ thù. Hình ảnh mẹ Sáu lặng lẽ mang bát cơm trắng với nhành rau luộc đặt vào một khe hở bí mật giữa đêm tối đã trở thành biểu tượng của sự chở che mẫu tử. Mẹ đã tiễn năm người con ra đi, nhưng chỉ có những tấm bằng Tổ quốc ghi công trở về. Mỗi lần đau đớn, mẹ lại ra sau vườn, đào thêm một ngách hầm mới, như thể việc bảo vệ các chiến sĩ khác là cách mẹ để con mình sống lại.

Giờ đây, ở tuổi ngoại cửu thập, mẹ Sáu sống trong sự kính trọng và yêu thương của toàn vùng. Mắt mẹ đã đục, đôi tay đã run, nhưng mẹ vẫn giữ thói quen ngồi bên thềm nhà nhìn ra ngõ vào mỗi buổi chiều. Khu vườn của mẹ giờ đây là nơi giáo dục truyền thống cho các thế hệ học sinh.

Nhìn mẹ móm mém cười khi những chiến sĩ năm xưa – giờ đã là những vị tướng bạc đầu – về thăm và gọi mẹ là "U", người ta thấy sức mạnh của sự hy sinh không lời. Mẹ bảo: "Đất nước hòa bình là mẹ vui, mẹ không cần chi cả". Cuộc sống hiện tại của mẹ bình yên như một nén nhang thơm tỏa hương trong chiều vắng. Với mẹ Sáu, bí mật dưới sàn nhà năm xưa giờ đã trở thành nền móng vững chắc cho hòa bình hôm nay, nơi mẹ đã dùng cả đời mình để ươm những mầm sống cho dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn