Hoa lửa (249)
Mẹ Nguyễn Thị Rành và những người con của vùng đất thép Củ Chi
Tại vùng đất Củ Chi, nơi mỗi tấc đất đều thấm đẫm máu và lửa, cái tên Mẹ Nguyễn Thị Rành (còn gọi là dì Tám Rành) đã trở thành một huyền thoại sống. Mẹ không chỉ là một bà mẹ Việt Nam Anh hùng, mà còn là một Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Cuộc đời Mẹ là một minh chứng hùng hồn cho tinh thần "nhà không còn gì để mất ngoài độc lập, tự do".
Mẹ Rành sinh ra và lớn lên tại xã Phước Hiệp, huyện Củ Chi. Trong hai cuộc kháng chiến trường kỳ, gia đình Mẹ trở thành một "tổ hợp" cách mạng. Mẹ có 8 người con trai và 2 người cháu nội đã hy sinh trên chiến trường. Nỗi đau mất con thường được ví như cắt da cắt thịt, nhưng với Mẹ Rành, nỗi đau ấy lặp lại đến 10 lần. Người ta kể rằng, sau mỗi lần nhận tin một người con ngã xuống, Mẹ lại lặng lẽ ra sau vườn, thắp nén nhang lên bàn thờ tổ tiên rồi lại tiếp tục công việc nuôi giấu cán bộ, tiếp tế cho du kích.
Không chỉ là hậu phương, Mẹ Rành còn là một chiến sĩ thực thụ trên mặt trận đấu tranh chính trị. Mẹ từng nhiều lần dẫn đầu đoàn biểu thị quần chúng, đối mặt trực diện với lính Ngụy để đòi quyền lợi cho dân nghèo, đòi thả những người con em bị bắt bớ. Có lần, quân địch bao vây nhà, dùng súng uy hiếp và tra hỏi về nơi ẩn náu của các chiến sĩ, Mẹ bình thản trả lời: "Con tui đi đánh giặc cứu nước, đứa nào chết thì đã chết, đứa nào còn thì đang ở trong lòng dân. Các ông có giỏi thì đi mà tìm". Sự điềm tĩnh và khí chất của Mẹ khiến kẻ thù vừa nể sợ, vừa bất lực.
Dưới nền nhà của Mẹ cũng chính là những đường hầm bí mật nối liền với hệ thống địa đạo Củ Chi vĩ đại. Ban ngày Mẹ làm ruộng, đêm đến Mẹ cùng các chị em trong hội phụ nữ đào hầm, chuyển cơm, chuyển thuốc men cho bộ đội. Có những đêm mưa tầm tã, Mẹ một mình chèo xuồng băng qua các đồn bốt của giặc để đưa thương binh đến nơi an toàn. Đôi bàn tay của Mẹ không chỉ biết bế con, biết làm ruộng, mà còn biết cầm súng khi cần thiết để bảo vệ làng xóm.
Sự hy sinh của Mẹ Rành vĩ đại đến mức, khi người con trai cuối cùng ngã xuống, người ta thấy Mẹ vẫn đứng vững như một cây cổ thụ giữa rừng già. Mẹ bảo: "Tui đau cho con tui một, nhưng đau cho nước mình mười. Nước chưa yên thì con tui chưa thể về". Chính niềm tin sắt đá vào ngày chiến thắng đã giúp Mẹ vượt qua những cơn sang chấn tâm lý khủng khiếp nhất mà một người mẹ có thể gánh chịu.
Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, Mẹ Rành đã ở tuổi xế chiều. Mẹ vinh dự được Đảng và Nhà nước trao tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân và là một trong những người đầu tiên được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Hình ảnh Mẹ với khuôn mặt phúc hậu nhưng cương nghị, mái tóc bạc phơ như mây trời Củ Chi, đã trở thành nguồn cảm hứng cho biết bao thế hệ.
Mẹ qua đời vào năm 1979, nhưng tinh thần của Mẹ vẫn mãi nằm lại với đất thép. Ngôi nhà của Mẹ nay đã trở thành nhà lưu niệm, nơi các thế hệ trẻ thường xuyên lui tới để học về lòng yêu nước. Câu chuyện về Mẹ Rành không chỉ là câu chuyện về sự mất mát, mà là câu chuyện về một ý chí phi thường, về một tình yêu Tổ quốc cao cả hơn cả mạng sống của chính mình và những người thân yêu nhất.



