Hoa lửa (265)
Đôi Dép Cao Su Bên Suối
Trịnh Văn Phúc nhập ngũ khi vừa tròn 19 tuổi. Hành trang của anh chẳng có gì nhiều ngoài vài bộ quần áo và một đôi dép cao su đã mòn gót.
“Đi đâu cũng có nó,” Phúc thường nói đùa với đồng đội.
Đôi dép ấy đã theo anh qua những con đường rừng đầy sỏi đá, qua những cánh đồng bùn lầy, qua cả những đêm hành quân không nghỉ. Dù sờn rách, anh vẫn giữ gìn cẩn thận, vá lại nhiều lần.
Một lần, đơn vị của Phúc phải hành quân gấp để kịp chi viện cho một mặt trận phía trước. Đường đi gập ghềnh, nhiều đoạn phải lội suối, trèo dốc liên tục.
Giữa đường, một người trong tổ – anh Lợi – bị trượt chân ngã khi qua suối, bàn chân bị thương nặng do đá sắc cứa vào.
“Không đi tiếp được rồi…” – Lợi nhăn mặt.
Cả tổ dừng lại. Nếu ở lại quá lâu, họ sẽ chậm tiến độ. Nhưng nếu bỏ lại, Lợi sẽ gặp nguy hiểm.
Phúc nhìn xuống đôi dép của mình, rồi không nói gì, tháo ra đưa cho Lợi.
“Cậu mang đi,” anh nói.
“Thế còn cậu?” – Lợi ngạc nhiên.
Phúc cười:
“Tôi quen đi chân trần rồi.”
Không chờ Lợi từ chối, Phúc đặt đôi dép vào tay bạn.
Từ đó, anh đi chân đất trên con đường đầy sỏi đá. Mỗi bước đi là một lần đau buốt, nhưng anh không hề than vãn.
“Đi được không?” – đồng đội hỏi.
Phúc chỉ gật đầu.
Cả tổ tiếp tục hành quân. Những đoạn dốc cao, Phúc vẫn đi đều, dù chân đã rớm máu. Lợi nhìn thấy, nhiều lần muốn trả lại dép, nhưng Phúc luôn lắc đầu.
“Cậu còn phải đi tiếp,” anh nói.
Cuối cùng, họ cũng đến được điểm tập kết. Lợi được băng bó kịp thời, còn Phúc thì đôi chân đầy vết xước.
Một người trong đơn vị mang đến cho Phúc một đôi dép khác, còn khá mới.
Phúc cầm lên, nhìn một lúc rồi nói:
“Đôi này tốt thật… nhưng không quen bằng đôi cũ.”
Mọi người cười, nhưng trong ánh mắt ai cũng hiểu điều anh muốn nói.
Nhiều năm sau, khi nhắc lại, Trịnh Văn Phúc nói rằng ông không còn giữ được đôi dép ấy nữa. Nhưng ký ức về nó thì vẫn còn nguyên.
“Có những thứ rất giản dị,” ông nói, “nhưng khi đặt vào đúng hoàn cảnh, nó trở thành điều quý giá nhất – vì nó chứa đựng tình người.”



