Hoa lửa (267)
Tiếng đàn ghi-ta và những sân khấu không ánh đèn
Trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại, những đoàn văn công xung kích là "liều thuốc tinh thần" vô giá. Sân khấu của họ thường chỉ là một khoảng đất trống bên cạnh hầm pháo, ánh sáng là những chiếc đèn pin leo lắt hoặc ánh trăng xuyên qua tán lá. Nghệ sĩ và khán giả đều mang trên vai khẩu súng, sẵn sàng chiến đấu nếu có báo động. Tiếng hát hòa cùng tiếng đại bác, tiếng đàn ghi-ta bập bùng át đi tiếng gầm rú của máy bay phản lực. Những bài ca về quê hương, về tình yêu đã giúp người lính quên đi cơn sốt rét rừng hành hạ, quên đi cái đói và sự mệt mỏi sau những ngày hành quân. Chính cái chất lãng mạn, yêu đời ấy là "vũ khí đặc biệt" giúp thế hệ hoa lửa vượt qua mọi gian khổ để đi đến ngày toàn thắng.



