Hoa lửa (271)
TIẾNG CHÂN TRÊN ĐƯỜNG MÒN
Con đường mòn xuyên rừng mỗi đêm lại vang lên tiếng bước chân hành quân.
Tiếng dép cao su chạm đất, tiếng ba lô va nhẹ vào nhau và cả tiếng thở nặng nhọc giữa dốc cao.
Anh Nam luôn đi đầu đội hình.
Anh thuộc từng đoạn đường, từng khúc cua và cả những nơi dễ có phục kích.
Có những đêm trời tối đến mức không nhìn thấy người phía trước, mọi người chỉ biết đi theo tiếng chân của anh.
Đồng đội thường nói:
“Nghe tiếng bước ông là biết còn đúng đường.”
Một lần, đơn vị hành quân xuyên đêm qua khu vực đầy bom chưa nổ.
Mưa lớn làm đất nhão ra và che lấp lối đi an toàn.
Anh Nam dùng cành cây dò từng bước trước mặt rồi mới ra hiệu cho cả đoàn đi tiếp.
Khi gần ra khỏi cánh rừng, một chiến sĩ trẻ bất ngờ trượt chân xuống hố bom.
Anh Nam lao tới kéo đồng đội lên.
Người lính ấy thoát chết.
Nhưng anh bị thương nặng vì đất đá sạt xuống.
Sáng hôm sau, con đường rừng vẫn còn in đầy dấu chân hành quân.
Chỉ thiếu đi tiếng bước quen thuộc của người đi đầu năm ấy.



