Bài viết

Hoa lửa (273)

Người Giữ Bếp Nước Giữa Mùa Hành Quân

Ninh Bình11/05/2026Nhóm tác giả (Thôn 22)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Thuận, sinh năm 1958, thuộc thế hệ thanh niên trưởng thành trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Sinh ra trong một gia đình lao động miền Tây Nam Bộ, ông sớm quen với cuộc sống vất vả và mang trong mình tinh thần chịu thương chịu khó của người dân quê. Những năm đầu thập niên 1980, khi tình hình biên giới Tây Nam còn nhiều gian nan, ông tham gia phục vụ tại một đơn vị hậu cần làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc. Công việc của ông chủ yếu là phụ trách nấu nước, chuẩn bị bếp dã chiến và bảo đảm sinh hoạt cho anh em trong những đợt hành quân dài ngày. Trong điều kiện thời chiến thiếu thốn, một nồi nước sôi hay một bữa cơm nóng giữa rừng cũng trở thành nguồn động viên rất lớn đối với bộ đội. Vì vậy, ông Nguyễn Văn Thuận luôn xem công việc của mình là trách nhiệm quan trọng đối với tập thể. Ngày ấy, những bếp dã chiến thường được dựng tạm bằng đất và củi rừng. Mùa mưa, củi ướt khó nhóm lửa; mùa khô thì khói bếp dễ lộ vị trí nên việc nấu nướng phải thực hiện rất cẩn thận. Dù khó khăn, ông Thuận vẫn luôn cố gắng để anh em có nước nóng và thức ăn đúng giờ trước mỗi chuyến công tác. Một tình tiết khiến nhiều đồng đội nhớ mãi xảy ra vào mùa mưa năm 1984. Hôm ấy, đơn vị vừa kết thúc một chặng hành quân dài dưới mưa lớn. Anh em ai cũng mệt và lạnh sau nhiều giờ di chuyển qua đường rừng ngập bùn đất. Khi trở về khu trú quân tạm, toàn bộ củi khô chuẩn bị cho bếp đều đã bị nước mưa làm ướt hết. Trong lúc mọi người lo không thể nấu nước nóng cho cả đơn vị giữa đêm lạnh, ông Nguyễn Văn Thuận lặng lẽ cầm dao đi sâu vào khu rừng gần đó tìm những thân cây khô còn sót lại dưới các gốc lớn. Sau gần một giờ đội mưa, ông mới mang được một bó củi nhỏ trở về. Khó khăn hơn là gió mạnh liên tục làm lửa tắt. Ông phải dùng thân mình che trước miệng bếp, kiên trì nhóm lửa từng chút một giữa làn khói cay mắt và mưa tạt lạnh buốt. Sau nhiều giờ cố gắng, nồi nước lớn cuối cùng cũng sôi đỏ lửa. Ông cùng đồng đội nhanh chóng pha nước nóng cho anh em uống và chuẩn bị bữa ăn khuya giản dị giữa đêm mưa biên giới. Một đồng đội cũ xúc động nhớ lại: “Hồi đó đi hành quân về lạnh run người, chỉ cần có ca nước nóng là thấy ấm lòng lắm. Anh Thuận lúc nào cũng lo cho anh em trước.” Nhắc lại chuyện năm xưa, ông Nguyễn Văn Thuận chỉ cười hiền hậu: “Mình cố giữ được bếp đỏ lửa để anh em đỡ cực thôi.” Những năm tháng chiến tranh bảo vệ Tổ quốc đã lùi xa, nhưng tinh thần “hoa lửa” của ông Nguyễn Văn Thuận vẫn còn được đồng đội nhắc nhớ với sự trân trọng. Điều đáng quý ở ông không phải những chiến công vang dội, mà chính là tinh thần tận tụy, sự hy sinh thầm lặng và trách nhiệm trong từng công việc bình dị nơi tuyến sau. Câu chuyện về người giữ bếp nước giữa mùa hành quân là minh chứng rằng có những đóng góp âm thầm nhưng vô cùng ý nghĩa trong thời chiến. Không có tiếng súng hay trận đánh lớn, nhưng chính những nồi nước nóng giữa đêm mưa, những ngọn lửa được giữ bằng đôi tay chai sạm và tấm lòng vì đồng đội đã góp phần tiếp thêm sức mạnh cho nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc năm ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn