Hoa lửa (276)
Người Giữ Trạm Nước Bên Rừng Tràm
Ông Nguyễn Thái Hòa, sinh năm 1964, trưởng thành trong giai đoạn đất nước còn nhiều gian khó sau chiến tranh. Là người con của miền Tây Nam Bộ, ông sớm quen với cuộc sống lao động cực nhọc và mang trong mình tinh thần cần cù, trách nhiệm của thế hệ thanh niên thời kỳ bảo vệ Tổ quốc. Những năm giữa thập niên 1980, ông tham gia phục vụ tại một đơn vị đóng quân ở khu vực biên giới Tây Nam. Công việc của ông là phụ trách trạm chứa nước và hỗ trợ bảo đảm nguồn nước sinh hoạt cho đơn vị giữa vùng đất khan hiếm nước ngọt. Thời điểm ấy, nhiều doanh trại đóng ở khu vực rừng tràm xa dân cư, nguồn nước sạch rất hạn chế. Vào mùa khô, giếng cạn dần, còn mùa mưa thì nước thường đục và khó sử dụng. Vì vậy, việc giữ được nguồn nước sạch cho anh em trong đơn vị là nhiệm vụ vô cùng quan trọng. Ông Nguyễn Thái Hòa hằng ngày phụ trách lọc nước, kiểm tra bồn chứa và vận chuyển nước từ các điểm xa về doanh trại. Dù công việc nặng nhọc và lặng lẽ, ông luôn cố gắng để anh em có đủ nước dùng trong sinh hoạt hằng ngày. Một tình tiết khiến nhiều đồng đội nhớ mãi xảy ra vào mùa khô năm 1986. Hôm ấy, sau nhiều ngày nắng gắt kéo dài, nguồn nước gần doanh trại gần như cạn kiệt. Trong khi đó, đơn vị vừa có thêm nhiều anh em từ tổ công tác trở về nên nhu cầu sử dụng nước tăng lên đáng kể. Nếu không kịp bổ sung nguồn nước, sinh hoạt của cả đơn vị sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Không chần chừ, ông Nguyễn Thái Hòa cùng vài đồng đội dùng xe kéo chở các thùng chứa nước đến một con suối nhỏ cách doanh trại khá xa. Sau nhiều giờ lấy nước dưới cái nắng gay gắt, đoàn chuẩn bị quay về thì một bánh xe bất ngờ bị lún sâu xuống đoạn đất mềm ven rừng. Nhìn những thùng nước nặng có nguy cơ đổ xuống đất, ông Hòa lập tức cùng đồng đội dùng cây và đá kê lại bánh xe. Khi chiếc xe vẫn chưa thể di chuyển, ông chủ động tháo bớt các thùng nước xuống rồi thay phiên cùng mọi người kéo xe vượt qua đoạn lầy. Dù vai áo ướt đẫm mồ hôi và đôi tay rát đỏ vì kéo xe liên tục, ông vẫn động viên anh em cố gắng đưa nước về trước khi trời tối. Đến chiều muộn, chuyến xe nước cuối cùng cũng trở về doanh trại an toàn. Nhìn những thùng nước được chuyển vào bếp và khu sinh hoạt, ai cũng nhẹ nhõm vì đơn vị đã vượt qua được thời điểm khó khăn nhất. Một đồng đội cũ xúc động kể lại: “Hồi đó nước quý lắm. Anh Hòa lúc nào cũng cố gắng để anh em không bị thiếu nước sinh hoạt.” Nhắc về chuyện năm xưa, ông Nguyễn Thái Hòa chỉ cười hiền hậu: “Mình chỉ nghĩ làm sao để anh em có đủ nước dùng là mừng rồi.” Những năm tháng chiến tranh bảo vệ Tổ quốc đã lùi xa, nhưng tinh thần “hoa lửa” của ông Nguyễn Thái Hòa vẫn còn đọng mãi trong ký ức đồng đội. Điều đáng quý ở ông không nằm ở những chiến công vang dội, mà chính là tinh thần trách nhiệm, sự bền bỉ và hy sinh thầm lặng trong những công việc bình dị nơi tuyến sau. Câu chuyện về người giữ trạm nước bên rừng tràm là minh chứng rằng có những đóng góp âm thầm nhưng vô cùng ý nghĩa trong thời chiến. Không có tiếng súng hay trận đánh lớn, nhưng chính những chuyến xe chở nước vượt nắng gắt, những giọt mồ hôi lặng lẽ giữa vùng biên giới đã góp phần tiếp thêm sức mạnh cho nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc năm ấy.



