Hoa lửa (278)
CHIẾC ÁO MƯA GIỮA RỪNG GIÀ
Mùa mưa Trường Sơn kéo dài tưởng như không dứt. Những cơn mưa rừng xối xả làm đường đất hóa thành bùn lầy, quần áo lính lúc nào cũng ướt lạnh.
Anh Trường có một chiếc áo mưa cũ đã vá nhiều chỗ bằng vải dù màu xanh.
Đó là vật anh quý nhất sau khẩu súng.
Không phải vì chiếc áo còn tốt, mà bởi trước ngày lên đường, mẹ anh đã thức suốt đêm khâu lại từng đường chỉ cho con trai.
Những đêm hành quân, anh thường đi cuối đội hình để che cho thương binh khỏi mưa.
Có hôm trời lạnh buốt, anh cởi áo mưa phủ lên người đồng đội đang sốt rét rồi lặng lẽ dầm mưa suốt quãng đường còn lại.
Đồng đội bảo:
“Ông giữ áo như báu vật mà lại cho người khác.”
Anh cười:
“Người còn quan trọng hơn áo.”
Một đêm cuối mùa mưa, đơn vị bị địch phục kích giữa cánh rừng thấp.
Tiếng súng vang lên dữ dội trong màn mưa trắng xóa.
Một chiến sĩ trẻ bị thương nằm giữa khoảng đất trống.
Anh Trường lao ra kéo đồng đội vào hầm trú.
Người lính ấy được cứu sống.
Còn chiếc áo mưa cũ phủ kín bùn đất nằm lại bên mép hố bom.
Nhiều năm sau, người chiến sĩ năm ấy vẫn nhớ mãi hình bóng người đồng đội khoác chiếc áo mưa vá chằng chịt chạy giữa màn mưa của thời hoa lửa.



