Hoa lửa (291)
Người Giữ Cầu Phao Qua Dòng Nước Xiết
Ông Nguyễn Thanh Hùng, sinh năm 1964, lớn lên trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Xuất thân từ miền Tây Nam Bộ, ông sớm quen với sông nước, ghe xuồng và nhịp sống lao động vất vả của người dân vùng kênh rạch. Những năm giữa thập niên 1980, ông tham gia phục vụ tại một đơn vị đóng quân ở khu vực biên giới Tây Nam. Trong đơn vị, ông được giao nhiệm vụ phụ trách cầu phao dã chiến — một hệ thống cầu tạm bằng phao và ván gỗ dùng để vượt qua con kênh lớn, phục vụ vận chuyển hàng hóa và di chuyển của bộ đội. Thời điểm đó, đường bộ còn hạn chế, nên cầu phao đóng vai trò rất quan trọng. Chỉ cần một mắt xích bị lệch hoặc dây neo bị đứt là toàn bộ tuyến đi lại có thể bị gián đoạn, ảnh hưởng đến việc tiếp tế và cơ động của đơn vị. Ông Nguyễn Thanh Hùng ngày nào cũng kiểm tra dây neo, phao nổi và mặt cầu. Ông thường đi dọc cầu phao vào sáng sớm để đảm bảo mọi thứ ổn định trước khi xe và người qua lại. Một tình tiết cụ thể đáng nhớ Vào mùa nước nổi năm 1985, sau nhiều ngày mưa lớn, dòng nước từ thượng nguồn đổ về mạnh khiến con kênh dâng cao và chảy xiết. Cầu phao của đơn vị bắt đầu bị lệch, một số phao bị đẩy trôi khỏi vị trí neo. Đúng lúc đó, đơn vị đang cần vận chuyển gấp lương thực và thuốc men sang khu vực bên kia kênh. Nếu cầu phao bị hư hỏng, toàn bộ kế hoạch vận chuyển sẽ bị đình trệ. Không chần chừ, ông Nguyễn Thanh Hùng cùng đồng đội lập tức xuống kiểm tra giữa dòng nước chảy mạnh. Ông trực tiếp lội xuống nước, dùng dây thừng cố định lại các phao bị trôi, đồng thời gia cố lại hệ thống neo giữ ở hai đầu cầu. Dòng nước xiết khiến việc đứng vững rất khó khăn, có lúc ông bị nước cuốn lệch người nhưng vẫn bám chặt dây để giữ cầu không bị tách rời. Trên mặt cầu, đồng đội hỗ trợ kéo lại từng tấm ván để cố định lại lối đi. Sau nhiều giờ nỗ lực, cầu phao cuối cùng cũng được khôi phục và đảm bảo an toàn cho việc di chuyển. Nhờ vậy, chuyến vận chuyển lương thực và thuốc men đã diễn ra đúng kế hoạch, không bị gián đoạn giữa mùa nước lũ. Một đồng đội cũ xúc động kể lại: “Hồi đó cầu phao là tuyến đi quan trọng lắm, nếu không có anh Hùng giữ thì rất dễ bị trôi mất.” Nhắc về chuyện năm xưa, ông Nguyễn Thanh Hùng chỉ cười giản dị: “Mình chỉ cố giữ cho cây cầu còn nguyên để anh em qua lại an toàn thôi.” Những năm tháng chiến tranh bảo vệ Tổ quốc đã lùi xa, nhưng tinh thần “hoa lửa” của ông Nguyễn Thanh Hùng vẫn còn đọng lại trong ký ức đồng đội. Điều đáng quý ở ông không nằm ở những chiến công lớn lao, mà chính là sự tận tụy, trách nhiệm và hy sinh thầm lặng trong những công việc bình dị nơi tuyến sau. Câu chuyện về người giữ cầu phao qua dòng nước xiết là minh chứng rằng có những đóng góp âm thầm nhưng vô cùng ý nghĩa trong thời chiến. Không có tiếng súng hay trận đánh lớn, nhưng chính những giờ phút lội nước giữ từng mắt xích cầu, bảo đảm tuyến vận chuyển thông suốt đã góp phần quan trọng vào nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc năm ấy.



