Bài viết

Hoa lửa (296)

Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều hôm ấy

Ninh Bình11/05/2026Nhóm tác giả (Thôn 3)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều hôm ấy — một buổi chiều đỏ rực khói bom. Con đường qua Ngã ba Đồng Lộc lại vừa bị đánh phá dữ dội. Đất đá tung lên mù mịt, hố bom chồng lên hố bom. Nhưng chúng tôi hiểu: nếu đường tắc, xe ra tiền tuyến sẽ không đi được. Chúng tôi chia nhau từng chiếc xẻng, từng đôi tay. Người xúc đất, người kéo đá. Có lúc máy bay lại gầm rú trên đầu, đất rung lên từng hồi, nhưng không ai bỏ vị trí. Tôi nhìn sang Lan — cô bạn thân cùng tiểu đội — thấy bạn vẫn vừa làm vừa cười: “Làm nhanh lên nhé, tối còn hát nữa!” Tôi bật cười theo. Giữa khói lửa chiến tranh, tiếng cười ấy làm tôi thấy lòng mình ấm lạ. Tối hôm đó, khi con đường đã thông, chúng tôi ngồi bên vệ đường, hát vang những bài ca quen thuộc. Tiếng hát hòa vào tiếng xe chạy ra tiền tuyến, nghe vừa tha thiết vừa tự hào Nhiều năm đã trôi qua, tôi vẫn nhớ rõ buổi chiều ấy. Bom đạn có thể làm rung chuyển đất đá, nhưng không thể làm tắt đi niềm tin và tuổi trẻ của chúng tôi — những cô gái đã từng sống hết mình giữa “tọa độ lửa”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn