HOA LỬA
Có nơi nào như đất nước chúng ta Viết bằng máu cả ngàn chương sử đỏ Khi giặc đến vạn người con quyết tử Cho một lần Tổ quốc được sinh ra” Trong bài thơ Thêm một lần Tổ quốc được sinh ra, Nguyễn Việt Chiến đã khắc họa rõ những nét bi tráng của thế hệ anh hùng sẵn sàng hi sinh thân mình vì quê hương, đất nước. Những chiến sĩ ấy sẵn sàng để máu mình nuôi sống đất mẹ mà chẳng cần được ghi nhớ công ơn, để ngàn đời sau non sông hòa mình với dải gấm hoa từ Bắc chí Nam. Trong những năm khói lửa ấy, vùng đất con cháu Tiên Rồng sinh ra những anh hùng quả cảm. Có những người dẫu tuổi nhỏ mà lá gan lại không hề nhỏ, chúng ta vẫn thường hay nghe tên của Võ Thị Sáu, của Kim Đồng,... nhưng trong bài viết này, ta có một cái tên chưa bao giờ được nhắc đến: Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân Nguyễn Bá Ngọc. Nguyễn Bá Ngọc sinh năm 1952 tại xã Quảng Trung huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa. Năm 1965, Ngọc chỉ mới là học sinh lớp 4 của một trường ở Quảng Trung. Cùng năm, giặc Mỹ mở rộng chiến tranh và cho máy bay đánh phá các tỉnh miền Bắc nước ta, chúng ném bom cả trường học, bệnh viện... Đúng 8 giờ sáng ngày 4-4-1965, hàng chục tốp máy bay Mỹ đánh phá khu vực bến phà Ghép. Bến phà Ghép - sông Yên phút chốc đã trở thành chiến trường mịt mù khói lửa bom đạn, càng về trưa càng quyết liệt, tiếng máy bay gầm rú, bom đạn nổ không ngớt. Cuộc chiến đấu đánh trả máy bay giặc Mỹ diễn ra trên bầu trời phà Ghép, sông Yên hết sức quyết liệt. Ngọc đưa các em nhỏ xuống hầm tránh bom. Trong lúc bom đạn đang gầm rú, Ngọc bỗng nghe tiếng khóc bên nhà hàng xóm. Không quản nguy hiểm Ngọc ra khỏi hầm và băng mình sang nhà bạn. Hàng xóm đã bị thương nặng, hai em nhỏ đang sợ hãi gào khóc. Ngọc vội lấy thân mình che chở cho hai em và dìu các em xuống hầm. Cứu được hai em nhỏ an toàn, nhưng Ngọc bị trúng bom bi của giặc. Mặc dù đã được các bác sĩ tận tình cứu chữa nhưng do vết thương quá nặng Nguyễn Bá Ngọc đã anh dũng hy sinh vào lúc 2 giờ sáng ngày 5-4-1965, khi ấy Ngọc mới bước sang tuổi 14. Theo lời kể của ông Nguyễn Bá Hoa: “Tôi vẫn còn nhớ, sáng ngày hôm đó tức 4-4-1965 bố tôi khi đó trong ban chỉ huy của xã và cả trực tiếp tham gia chiến đấu, từ ngoài xã chạy về qua nhà, trên vai còn đeo súng vội vàng dặn mấy mẹ con: “Mấy bữa nay máy bay giặc đang ném bom bắn phá ác liệt ngoài cầu Hàm Rồng, dự là hôm nay sẽ đánh phá vào đến phà Ghép, mấy mẹ con ăn cơm nhanh rồi còn xuống hầm trú ẩn…”, ông nói xong thì đi vội, không kịp ăn gì. Bố tôi vừa đi không lâu thì những tiếng nổ rền vang trên bầu trời, máy bay giặc Mỹ bắt đầu ném bom bắn phá, tiếng đạn bom, tiếng súng nổ… Lúc này, mấy anh chị em tôi đang cùng mẹ không khỏi sợ hãi trốn trong hầm trú ẩn của gia đình thì nghe có tiếng kêu bên nhà hàng xóm: “Ối anh Ngọc ơi, sang cứu anh em tôi với…”. Lúc này nhà hàng xóm đang dở bữa cơm thì bị bom ném trúng khiến mọi thứ tan hoang hết cả. Nghe tiếng kêu, anh Ngọc nhoài người ra khỏi hầm thì mẹ tôi níu áo con trai lại, bà không muốn con trai gặp nguy hiểm. Nhưng anh Ngọc chỉ kịp quay lại nhìn mẹ cùng các em bằng ánh mắt quyết liệt rồi dứt khoát chạy ra khỏi hầm… Sang đến nơi, dưới làn mưa bom ném xuống, anh Ngọc lấy thân mình che chở cho hai em Oong và Đơ đưa xuống hầm trú ẩn an toàn. Vậy nhưng, may mắn không đến với anh Ngọc, anh ấy bị viên đạn găm vào bụng, mất máu nhiều khiến anh lịm dần…” Qua những lời kể ấy, ta có thể thấy được sự can đảm của vị Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân Nguyễn Bá Ngọc, dưới sự tàn phá của bão đạn, mưa bom, ông vẫn sẵn sàng xả thân để cứu lấy hai em nhỏ. Mặc dù không ra ngoài Ngọc sẽ không hi sinh, nhưng ông thà cứu người khác còn hơn nghĩ đến bản thân mình. Trong khói lửa sẽ sinh ra anh hùng, và những vị anh hùng ấy chẳng cần được khắc tên mình vào sử sách quê hương, họ chỉ mong đất mẹ được chữa lành, mong non sông ngàn năm gấm vóc.


