Hoa lửa (357)
NGƯỜI GIỮ TRẬN ĐỊA PHÁO CAO XẠ
Năm 1972, Hà Nội đỏ rực trong khói bom B52. Ban ngày còi báo động rú liên tục, ban đêm cả bầu trời sáng rực vì pháo cao xạ.
Tôi là chiến sĩ nạp đạn ở trận địa pháo gần cầu Long Biên.
Đêm ấy lạnh lắm. Gió sông Hồng thổi hun hút nhưng ai cũng căng mắt nhìn lên bầu trời.
Khi máy bay Mỹ xuất hiện, cả trận địa rung lên bởi tiếng pháo dồn dập.
Anh Chính – khẩu đội trưởng – đứng trên ụ pháo hét lớn:
‘Bắn! Không để chúng vào trung tâm thành phố!’
Đạn pháo đỏ rực xé ngang màn đêm. Tiếng nổ làm tai ai cũng ù đi.
Bất ngờ một quả bom rơi gần trận địa. Đất đá văng tung tóe. Một khẩu pháo bị hỏng, nhiều anh em bị thương.
Nhưng anh Chính vẫn không rời vị trí. Máu chảy trên trán nhưng anh vẫn tiếp tục chỉ huy chiến đấu.
Đêm ấy một chiếc B52 bị bắn cháy rơi xuống ngoại thành Hà Nội. Cả đơn vị ôm nhau khóc vì sung sướng.
Nhưng sáng hôm sau chúng tôi mới biết anh Chính đã hy sinh ngay bên nòng pháo còn nóng đỏ.
Đến tận bây giờ, mỗi lần nghe tiếng còi tàu đêm Hà Nội, tôi vẫn nhớ tiếng pháo năm ấy vang vọng giữa trời đông.



