Hoa lửa (365)
Dòng Nhật Lệ và nhịp chèo bất tử của mẹ Suốt
Tên bài viết: Dòng Nhật Lệ và nhịp chèo bất tử của mẹ Suốt Nội dung: Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy gian khổ và ác liệt, biết bao con người bình dị đã trở thành những biểu tượng đẹp của lòng yêu nước và đức hy sinh cao cả. Giữa khói lửa chiến tranh nơi miền Trung nắng gió, hình ảnh Nguyễn Thị Suốt ngày đêm chèo đò đưa bộ đội qua Sông Nhật Lệ đã trở thành một huyền thoại sống trong lòng nhân dân Việt Nam. Người mẹ già với mái tóc bạc phơ, dáng người nhỏ bé nhưng ý chí kiên cường ấy đã để lại cho dân tộc một câu chuyện cảm động về lòng dũng cảm và tình yêu nước vô bờ bến. Mẹ Suốt tên thật là Nguyễn Thị Suốt, sinh năm 1906 tại tỉnh Quảng Bình. Cuộc đời mẹ vốn gắn liền với sông nước và những tháng ngày lao động lam lũ. Trước chiến tranh, mẹ chỉ là một người phụ nữ bình dị, sống bằng nghề chèo đò trên dòng sông Nhật Lệ. Nhưng khi đất nước chìm trong bom đạn, người mẹ ấy đã không ngần ngại góp sức mình cho cách mạng bằng chính con đò quen thuộc. Những năm 1964 – 1967, Quảng Bình trở thành tuyến lửa ác liệt bởi đây là cửa ngõ chi viện cho chiến trường miền Nam. Máy bay Mỹ liên tục ném bom xuống những bến phà, bến đò và các tuyến giao thông trọng điểm nhằm cắt đứt con đường vận chuyển của quân ta. Sông Nhật Lệ ngày ấy không còn yên bình như trước mà trở thành nơi bom rơi đạn nổ ngày đêm. Giữa hiểm nguy ấy, mẹ Suốt vẫn lặng lẽ chèo đò đưa bộ đội, thương binh, hàng hóa và vũ khí vượt sông. Mỗi chuyến đò của mẹ đều đối mặt với cái chết cận kề. Bom có thể rơi bất cứ lúc nào, sóng nước có thể nổi dữ dội giữa tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Thế nhưng người mẹ già đã ngoài sáu mươi tuổi ấy chưa bao giờ lùi bước. Có những đêm mưa gió, mặt sông tối đen như mực, mẹ vẫn cầm chắc mái chèo đưa từng đoàn bộ đội qua sông. Nhiều chiến sĩ nhìn thấy mẹ tuổi đã cao nên ái ngại, xin mẹ nghỉ ngơi, nhưng mẹ chỉ cười hiền hậu rồi nói: “Còn sức là mẹ còn chèo, bộ đội còn cần thì mẹ còn đi.” Câu nói giản dị ấy đã khiến biết bao người xúc động. Đối với mẹ Suốt, chèo đò không chỉ là công việc thường ngày mà còn là trách nhiệm thiêng liêng đối với Tổ quốc. Người dân Quảng Bình khi nhắc đến mẹ đều nhớ hình ảnh người mẹ nhỏ bé đứng giữa mưa bom, tay ghì chặt mái chèo, mái tóc bạc bay trong gió. Bom đạn không làm mẹ sợ hãi, ngược lại càng khiến ý chí của mẹ thêm mạnh mẽ. Có lần máy bay Mỹ phát hiện chiếc đò giữa sông và lao xuống bắn phá dữ dội. Sóng nước cuộn lên dữ dội nhưng mẹ vẫn bình tĩnh đưa bộ đội cập bến an toàn rồi mới quay lại sửa chiếc đò bị hư hỏng để tiếp tục làm nhiệm vụ. Chính sự gan dạ phi thường ấy đã khiến hình ảnh mẹ Suốt đi vào thơ ca Việt Nam. Nhà thơ Tố Hữu đã viết những câu thơ đầy xúc động: “Gan chi gan rứa mẹ nờ, Mẹ rằng: cứu nước mình chờ chi ai.” Những vần thơ ấy không chỉ ca ngợi lòng dũng cảm của mẹ Suốt mà còn khắc họa vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh, bình dị nhưng phi thường, nhỏ bé nhưng mang trái tim lớn lao vì đất nước. Năm 1968, trong một trận bom ác liệt của Mỹ, mẹ Suốt đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Sự ra đi của mẹ để lại niềm tiếc thương vô hạn cho quân và dân Quảng Bình. Nhưng hình ảnh người mẹ chèo đò trên sông Nhật Lệ vẫn sống mãi trong lòng nhân dân như một biểu tượng đẹp của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Ngày nay, bên dòng Sông Nhật Lệ hiền hòa vẫn có tượng đài mẹ Suốt đứng đó, tay cầm mái chèo hướng ra dòng sông như tiếp tục đưa những chuyến đò lịch sử cập bến bình yên. Câu chuyện về mẹ không chỉ nhắc nhở thế hệ hôm nay về sự hy sinh to lớn của cha ông mà còn khơi dậy lòng biết ơn, niềm tự hào dân tộc và ý thức sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước. Mẹ Suốt đã ra đi, nhưng nhịp chèo năm ấy vẫn còn vang vọng mãi giữa dòng sông Nhật Lệ, như một khúc hát bất tử của lòng yêu nước Việt Nam.



