Bài viết

Hoa lửa (367)

CÔ GIÁO GIỮ LỚP HỌC GIỮA BOM ĐẠN

Ninh Bình13/05/2026Nhóm tác giả (Thôn 30)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hồi đó trường học chỉ là mái tranh dựng tạm dưới chân đồi. Bàn ghế làm bằng tre nứa, bảng viết bằng gỗ sơn đen.

Cô giáo Hạnh ngày nào cũng đi bộ mấy cây số tới lớp.

Bom Mỹ đánh liên tục nên học sinh vừa học vừa phải đào hầm trú ẩn.

Có hôm đang giảng bài thì còi báo động vang lên. Cô lập tức dẫn học trò chui xuống hầm.

Tiếng bom nổ rung trời, đất cát rơi xuống cả tóc lũ trẻ.

Đợi máy bay đi qua, cô lại phủi bụi rồi tiếp tục giảng bài như chưa có chuyện gì xảy ra.

Nhiều học sinh mồ côi cha mẹ vì chiến tranh nên cô thương lắm.

Có em đói quá ngất ngay trong lớp, cô lặng lẽ nhường phần cơm ít ỏi của mình cho học trò.

Một lần trường bị bom đánh sập, mọi người tưởng sẽ nghỉ học dài ngày.

Nhưng sáng hôm sau cô Hạnh đã cùng dân làng dựng lại lớp mới bằng tre lá.

Cô bảo:

‘Bom có thể phá trường nhưng không thể cướp con chữ của trẻ con mình.’

Cho đến hôm nay, nhiều học trò cũ vẫn gọi cô là người đã giữ ánh sáng cho cả một thế hệ giữa thời chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn