Hoa lửa (374)
“Bức ảnh chưa kịp gửi về nhà”
Trong một chuyến trinh sát giữa rừng Đông Nam Bộ năm 1974, một người lính đã chụp lại khoảnh khắc hiếm hoi của đồng đội giữa chiến trường. Bức ảnh chưa bao giờ được gửi về gia đình như dự định, nhưng lại trở thành một kỷ vật được gìn giữ suốt nhiều năm sau chiến tranh. Năm 1974, khu vực Đông Nam Bộ vẫn là chiến trường căng thẳng với nhiều trận phục kích và truy quét liên tục. Các tổ trinh sát phải di chuyển trong rừng rậm, thường xuyên thay đổi vị trí để tránh bị phát hiện.
Ông Phạm Văn Khải khi ấy là chiến sĩ trinh sát, trong đơn vị có một người đồng đội tên Nguyễn Văn Hòa mang theo một chiếc máy ảnh nhỏ. Chiếc máy ảnh đó là thứ hiếm hoi dùng để ghi lại những khoảnh khắc đời thường giữa chiến tranh.
Một buổi sáng sau khi hoàn thành nhiệm vụ trinh sát gần một con suối cạn, đơn vị dừng lại nghỉ ngắn. Lúc đó, ánh nắng xuyên qua tán rừng tạo thành những vệt sáng rất đẹp.
Anh Hòa nói với ông Khải:
“Đứng yên một chút, để tôi chụp tấm hình gửi về nhà.”
Bức ảnh được chụp khi cả nhóm đang ngồi bên bờ suối, quần áo lấm bùn, gương mặt đầy mệt mỏi nhưng vẫn có nụ cười nhẹ sau một nhiệm vụ căng thẳng.
Không lâu sau đó, đơn vị phải di chuyển gấp vì có dấu hiệu địch truy lùng. Trong một trận phục kích bất ngờ, anh Hòa bị thương nặng và chiếc máy ảnh bị thất lạc trong rừng.
Ông Khải chỉ kịp giữ lại một tấm phim đã chụp nhưng chưa tráng được.
Sau ngày hòa bình, ông Khải nhiều lần quay lại khu vực cũ và cuối cùng tìm được người thân của anh Hòa.
Bà Trịnh Thị Mỹ Linh kể rằng gia đình luôn chờ một tấm ảnh nào đó của anh trai, nhưng không ngờ lại là một bức ảnh chưa từng được gửi về.
Khi tấm phim được tráng ra, hình ảnh hiện lên là cả tổ trinh sát ngồi bên suối, phía sau là rừng cây mờ nắng.
Gia đình anh Hòa đã giữ bức ảnh ấy như một kỷ vật duy nhất còn lại từ người thân đã hy sinh.
Ông Khải sau này nói:
“Có những tấm ảnh không kịp gửi đi, nhưng vẫn kịp lưu lại một thời tuổi trẻ.”



